Trang chủ Trang chủ

Hành trình yêu thương.

20/07/2026


Có những chuyến đi dù đã khép lại, nhưng có lẽ chúng vẫn sẽ còn đọng sâu rất lâu trong tâm trí và trái tim của mỗi người, bởi dường như khi ấy, ta được trải nghiệm những điều ta nhìn thấy, được gặp gỡ những con người, và cả những cảm xúc mang theo. Chuyến thiện nguyện khoa Ung thư của Bệnh Viện Nhi nhân dịp Quốc tế Thiếu nhi 1/6 năm nay chính là chuyến đi đầy kỉ niệm như thế đối với em.

Đây đã là năm thứ 3, em được biết tới những em bé ở nơi đây. Có lẽ, ba năm không phải một quãng thời gian quá dài, nhưng nó đã đủ để khiến em nhận ra rằng: mỗi lần được đặt chân đến nơi đây, trong lòng mình lại có thêm nhiều những suy nghĩ và cảm xúc mới. Bởi vậy mà lần này, trong em dường như đã đong đầy nhiều sự đồng cảm cùng một trái tim biết lắng nghe nhiều hơn, khác với tâm trạng hồi hộp cùng đôi chút ngỡ ngàng của những lần trước.

Ngày 1/6 hằng năm là ngày Tết của thiếu nhi- của tiếng cười trẻ thơ, của những món quà và niềm háo hức của mỗi em bé. Thế nhưng, phía sau những cánh cửa bệnh viện ấy, là những em nhỏ vẫn đang ngày đêm chống chọi với bệnh tật, ở nơi giường bệnh. Các em không được tung tăng vui chơi như bạn bè cùng trang lứa. Mà thay vào đó, tuổi thơ của các em lại phải gắn liền với những đợt điều trị kéo dài, với mùi thuốc sát trùng quen thuộc, và cả những lần chống chọi với đau đớn. Và chỉ cần nghĩ đến nỗi đau của những thiên thần bé nhỏ ấy vẫn đang phải chịu đựng thôi, cũng đã đủ khiến em thấy lòng mình chùng xuống.

Nhưng điều khiến em xúc động nhất không phải là bệnh tật, mà là cách các em vẫn luôn phải đối diện với bệnh tật. Em đã bắt gặp những nụ cười trong trẻo trên từng gương mặt non nớt. Em đã nhìn thấy những ánh mắt lấp lánh sáng rực tia hi vọng và niềm vui khi các em nhận được một món quà nhỏ hay được cùng mọi người trò chuyện. Có những em dù cho sức không tốt, trên tay vẫn còn vết băng bó do kim tiêm để lại, giọng nói còn yếu ớt, nhưng trên gương mặt vẫn luôn cố gắng nở nụ cười thật tươi. Chính những khoảnh khắc ấy đã khiến em nhận ra rằng có lẽ nghị lực đôi khi không chỉ nằm ở những điều quá đỗi lớn lao, mà nó còn đang hiện diện ngay ở những con người nhỏ bé này, trong từng nụ cười bình dị vẫn đang ngày ngày vướt qua nghịch cảnh.

Ba năm tham gia hoạt động ý nghĩa ấy, dường như chính là một cách để rèn luyện cho em khôn lớn hơn từng ngày. Những gương mặt vô tư em được gặp ấy có thể rồi em sẽ không còn nhớ là ai, nhưng có một điều em biết rằng, em vẫn sẽ luôn nhớ về các em, về từng hành trình đầy khó khăn các em vẫn luôn phải đối diện- những đứa trẻ nhỏ bé nhưng mang trong mình một sức mạnh lớn lao phi thường. Các em đã khiến cho em hiểu hơn bao giờ hết về cuộc sống: Rằng dù có những khó khăn, và mất mát thì cuộc đời này vẫn luôn đáng quý biết bao khi con người biết yêu thương, đồng cảm và nâng đỡ, sẻ chia với nhau.

Rời bệnh viện khi ánh nắng chiều dần buông xuống, em mang theo và chất chứa trong lòng vô vàn cảm xúc khó tả. Có sự xúc động, có sự đồng cảm, và cả niềm biết ơn. Biết ơn vì mình vẫn được sống trong bình yên, được học tập, được vui chơi và theo đuổi những ước mơ của riêng mình. Và hơn hết, em hiểu rằng giá trị đẹp nhất của những chuyến đi thiện nguyện như lần này không chỉ nằm ở việc mang đến niềm vui cho người khác, mà còn ở việc giúp mỗi người chúng ta học cách sống nhân hậu hơn, biết yêu thương nhiều hơn, biết lắng nghe nhiều hơn, và cả trường thành hơn trên hành trình làm người…

 

Đinh An Khanh – Lớp 9A3
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 18 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh

Tin video