THĂNG LONG – Một cái tên, một hành trình và một miền kí ức

05/08/2026

Có những cái tên chỉ để gọi. Nhưng cũng có những cái tên, khi sắp phải nói lời tạm biệt, ta chợt nhận ra... đó là cả một phần ký ức. THCS Thăng Long... với người Thăng Long là một cái tên như thế.

Có lẽ không nhiều người biết và còn nhớ: trước khi mang tên THCS Thăng Long, ngôi trường đã từng có một cái tên rất đẹp – THCS Hoàng Diệu. Rồi mùa thu năm 2000, khi Hà Nội hướng tới dấu mốc 990 năm Thăng Long, ngôi trường khoác lên mình một tên gọi mới. THCS Thăng Long. Một cái tên mang theo niềm tự hào về mảnh đất nghìn năm văn hiến. Một cái tên gửi gắm bao kỳ vọng về một ngôi trường hiện đại, nhân văn và không ngừng vươn tới những giá trị tốt đẹp. Có lẽ khi ấy, không ai nghĩ rằng... Hai tiếng Thăng Long sẽ đồng hành với biết bao thế hệ thầy cô và học trò suốt hơn một phần tư thế kỷ.

Từng viên gạch được đặt xuống.

Từng hàng cây lớn lên.

Từng lớp học sáng đèn.

Và cùng với thời gian, từng thế hệ nhà giáo cũng lặng lẽ viết nên lịch sử của ngôi trường.

Từ những nền móng đầu tiên dưới sự dẫn dắt của thầy Hiệu trưởng Phạm Ngọc Bách, cô Nguyễn Thị Xuân Sơn, thầy Nguyễn Ngọc Lynh cùng tập thể nhà trường bền bỉ vun đắp triết lý "Hiện đại – Thân thiện – Chất lượng".

Và ngọn lửa ấy tiếp tục được gìn giữ qua các thế hệ Ban Giám hiệu: Thầy Hiệu trưởng Nguyễn Văn Vũ, cô Hiệu trưởng Nguyễn Thanh Hà, thầy Hiệu trưởng Phan Dân cùng các thầy cô Phó Hiệu trưởng Trần Thị Quỳnh Hương, Nguyễn Ngọc Huyền, Phạm Thị Mai Hoa, Hoàng Mạnh Hà, Đặng Thị Ngọc Hà, ...

Mỗi người đến vào một thời điểm khác nhau. Mỗi người đảm nhận một sứ mệnh khác nhau. Nhưng đều gặp nhau ở một điểm chung...Là dành những năm tháng đẹp nhất của mình cho mái trường mang tên Thăng Long để Thăng Long vững bước với khát vọng “ Khám phá – Sáng tạo – Vươn xa”

Thăng Long lớn lên từng ngày. Không chỉ bằng những tấm giấy khen. Không chỉ bằng những giải thưởng. Không chỉ bằng những con số. Mà bằng ánh mắt hạnh phúc của học trò. Bằng nụ cười của thầy cô sau mỗi mùa thi. Bằng những cái nắm tay trong những ngày khó khăn. Bằng những giọt nước mắt ngày chia tay cuối cấp. Bao thế hệ học sinh đã đến. Rồi trưởng thành. Rồi rời xa...Để mỗi lần nhắc đến hai tiếng Thăng Long, trong tim lại hiện lên một khoảng trời tuổi trẻ. Ở nơi ấy...Có người lần đầu biết ước mơ. Có người lần đầu đứng trên bục giảng. Có người dành trọn thanh xuân của mình. Và cũng có người coi nơi đây là một phần của cuộc đời.

Rồi thời gian trôi, thời cuộc thay đổi, cũng là quy luật tất yếu. Theo chủ trương sắp xếp đơn vị hành chính và tổ chức lại hệ thống trường học...Một tên gọi mới sẽ bắt đầu: THCS Thành Công. Đó là bước chuyển mình của thời đại. Một quyết định phù hợp với yêu cầu phát triển trong giai đoạn mới. Là một hành trình mới đang mở ra.

Dẫu vậy, trong lòng những người đã từng gắn bó với ngôi trường này, vẫn có một chút bâng khuâng, một chút lặng đi khi nhắc đến hai tiếng Thăng Long. Có những điều sẽ không bao giờ thay đổi. Bởi điều làm nên một ngôi trường chưa bao giờ chỉ là tấm biển trước cổng. Mà là những con người. Là truyền thống. Là nhân cách. Là tình yêu nghề, yêu trò. Là biết bao tâm huyết đã được gửi lại trong từng lớp học, từng hàng cây, từng viên gạch của mái trường này.

Có thể rồi đây...Những học trò sẽ quen với cái tên THCS Thành Công.

Nhưng với những ai đã từng là học sinh...Đã từng là thầy cô...Đã từng đi qua một phần tuổi trẻ ở nơi này...Thì hai tiếng Thăng Long sẽ mãi là một miền ký ức.

Một miền ký ức để thương.

Để nhớ.

Để tự hào.

Và để mỗi khi ngoảnh lại...

Ta biết rằng...

Mình đã từng có một thanh xuân thật đẹp dưới mái trường ấy.

Tên gọi có thể đổi thay. Thời gian có thể đi qua. Nhưng có những điều không bao giờ đổi tên, những phần đẹp nhất của Thăng Long sẽ vẫn ở lại... Trong mỗi người. Trong từng thế hệ. Và trong hành trình mới của ngôi trường hôm nay.

Thăng Long khép lại một chương đầy tự hào. Thành Công mở ra một chặng đường mới. Để những giá trị đã được bồi đắp suốt hơn hai mươi lăm năm... tiếp tục được viết tiếp. Bằng niềm tin. Bằng trách nhiệm. Và bằng một tình yêu không bao giờ đổi tên. Rồi sẽ có những tấm biển mới được dựng lên. Những thế hệ học sinh mới sẽ bước qua cánh cổng quen thuộc. Nhưng ở đâu đó, trong tiếng trống trường mỗi sớm, trong sắc nắng trên sân, trong những hàng cây đã đi cùng năm tháng... Thăng Long vẫn còn đó. Không còn trên tấm biển trước cổng trường, nhưng mãi hiện diện trong trái tim của những người đã từng gọi nơi này làNhà”.

Những trái tim của Thăng Long

Một ngày nắng tháng 8, cuối hạ đầu thu

Khúc giao mùa

Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 160 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh

Tin video