Trong cuộc sống, ai cũng có những kỷ niệm khiến mình nhớ mãi không quên. Với tôi, kỷ niệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên tôi được tham gia hội diễn văn nghệ của trường. Đó là một kỷ niệm vừa vui, vừa hồi hộp, xen lẫn một chút lo lắng nhưng cũng đầy tự hào.
Hôm đó là một buổi sáng, những hạt mưa nhè nhẹ rơi xuống sân trường. Sân khấu được trang trí bằng đèn led nhiều màu sắc và những làn khói trắng bồng bềnh. Tiếng nhạc thử loa vang lên, hòa cùng tiếng nói cười rộn ràng của các bạn học sinh khiến không khí trở nên náo nhiệt và đầy háo hức.
Trước giờ biểu diễn, cả lớp tôi tập trung ở phía sau sân khấu để chuẩn bị. Bạn nào cũng ăn mặc chỉnh tề trong bộ trang phục biểu diễn giống nhau. Có bạn còn tranh thủ soi gương chỉnh lại tóc, có bạn thì nhẩm lại từng động tác cho thật chính xác. Riêng tôi, tim đập rất nhanh. Dù đã tập suốt mấy tuần liền, tôi vẫn sợ mình sẽ quên động tác hoặc nhảy sai nhịp. Cô giáo chủ nhiệm thấy chúng tôi căng thẳng nên nhẹ nhàng động viên. Lời nói ấy khiến tôi cảm thấy yên tâm hơn phần nào.
Khi người dẫn chương trình xướng tên lớp tôi, cả đội nắm tay nhau thật chặt như để truyền thêm dũng khí. Đứng sau cánh gà, tôi hít một hơi thật sâu. Ánh đèn sân khấu sáng rực khiến tôi hơi chói mắt khi bước ra. Nhìn xuống phía dưới, tôi thấy rất đông thầy cô và các bạn đang chăm chú theo dõi. Khoảnh khắc đó, tôi tự nhủ phải bình tĩnh và cố gắng hết sức.
Tiếng nhạc vang lên. Những động tác đầu tiên còn hơi cứng, nhưng rồi tôi dần lấy lại được sự tự tin. Tôi hòa mình vào từng nhịp nhạc, từng bước nhảy. Mọi lo lắng dường như tan biến, thay vào đó là cảm giác vui sướng khi được đứng trên sân khấu. Tôi nghe rõ cả tiếng cổ vũ của các bạn bên dưới, điều đó khiến tôi càng thêm phấn khích.
|
|
Khi tiết mục kết thúc, cả sân trường vang lên những tràng pháo tay giòn giã. Tôi nhìn sang các bạn trong nhóm, ai cũng thở phào nhẹ nhõm rồi bật cười vui vẻ. Lúc ấy, tôi cảm thấy mình vừa vượt qua một thử thách lớn của bản thân.
Cuối buổi, lớp tôi được nhận giải ba. Tuy không phải giải cao nhất, nhưng đó là phần thưởng xứng đáng cho những ngày luyện tập chăm chỉ. Tôi hiểu rằng điều quý giá nhất không phải là giải thưởng, mà là sự đoàn kết, tinh thần cố gắng và niềm vui khi cùng nhau hoàn thành một mục tiêu chung.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại buổi hội diễn hôm đó, tôi vẫn cảm thấy bồi hồi và ấm áp. Kỷ niệm ấy đã giúp tôi tự tin hơn, mạnh dạn hơn trong những hoạt động sau này. Đó sẽ mãi là một dấu ấn đẹp trong quãng đời học sinh của tôi, nhắc tôi rằng chỉ cần tin vào bản thân và không ngừng cố gắng, tôi có thể vượt qua nỗi sợ hãi để tỏa sáng theo cách riêng của mình.
Nguyễn Chí Kiên - HS lớp 6A2 năm học 2025 -2026