Mỗi khi Tết đến gần, khi những cơn gió xuân bắt đầu lướt nhẹ qua sân trường, trong em lại dâng lên một cảm giác nao nao rất khó gọi tên. Chỉ cần nhìn ngôi trường Thăng Long khang trang, rực rỡ trong nắng sớm ngày đông, lòng em lại thầm nghĩ: “Lễ hội Văn hóa sắp về rồi.”

Vậy mà bây giờ, khi ngồi nhớ lại, em mới nhận ra mình đã đi qua ba mùa lễ hội – ba mùa xuân của tuổi học trò, lặng lẽ trôi đi và để lại trong tim những kỷ niệm không thể nào quên.
Lễ hội Văn hóa dân gian của trường em năm nào cũng được tổ chức vào những ngày giáp Tết. Đó là khoảng thời gian mà sân trường bỗng trở nên khác lạ: đông vui hơn, rộn ràng hơn và ấm áp hơn rất nhiều. Những gian hàng ẩm thực được dựng lên, mùi bánh chưng, mùi đồ nướng lan tỏa khắp không gian. Trên sân khấu là những tiết mục mang đậm sắc màu truyền thống: múa sạp, hát dân ca, biểu diễn vùng miền. Xen giữa tà áo dài dịu dàng là những bộ trang phục cosplay đầy màu sắc của các bạn học sinh. Chỉ cần nghĩ đến thôi, em đã thấy lòng mình háo hức trở lại như những ngày xưa ấy.
Em vẫn nhớ rất rõ mùa lễ hội năm lớp 6 – lần đầu tiên em được tham gia một lễ hội lớn của trường. Lớp em thi múa sạp. Dù bài múa chưa thật đều, chưa đẹp bằng các lớp khác, dù không đạt giải cao, nhưng với em, đó là một niềm vui trọn vẹn. Bởi đó là kết quả của những buổi tập luyện, là tiếng cười của cả lớp, là cảm giác được đứng chung trong một tập thể. Khi ấy, em hiểu rằng lễ hội không chỉ để thi thố, mà là để chúng em được gần nhau hơn.
Năm lớp 7, trường đang xây dựng nên phải đi học nhờ, lễ hội được tổ chức trong điều kiện còn nhiều thiếu thốn nhưng lạ thay, niềm vui vẫn vẹn nguyên. Gian hàng lớp em bán trà chanh cá con – một món đơn giản nhưng lại chứa đầy tiếng cười và sự háo hức. Lễ hội năm ấy dạy em rằng, chỉ cần có bạn bè bên cạnh, niềm vui sẽ không bao giờ vơi đi.
Và rồi đến năm nay lớp 8, mùa lễ hội có lẽ là đáng nhớ nhất. Lớp em được xếp vào đội Gia Lai. Khoảnh khắc bước qua cổng trường, em và em gái đã không giấu nổi sự ngỡ ngàng. Ngôi trường quen thuộc bỗng hóa thành một không gian hoàn toàn khác: những căn nhà tre được dựng lên tạo không gian truyền thống, sân trường rộn rã tiếng nói cười, sắc màu các vùng miền hòa vào nhau sống động.

Khi tiết mục văn nghệ của đội Gia Lai vang lên, hình ảnh hai chú voi con xuất hiện trên sân khấu đã khiến cả trường bật cười thích thú. Em đứng giữa đám đông, vừa hồi hộp vừa tự hào. Đi dọc các gian hàng, em như lạc vào một thế giới đầy hương vị và niềm vui: kem mát lạnh, bỏng ngô giòn tan, trà sữa béo ngậy, những món ăn vặt khiến em chẳng nỡ rời đi.
Giờ đây, khi nghĩ lại ba mùa lễ hội đã qua, em bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Thì ra, tuổi học trò trôi nhanh đến thế. Năm sau, em sẽ lên lớp 9 – năm cuối cấp. Em vừa mong chờ một mùa lễ hội nữa, vừa lo lắng không biết liệu mình có còn được vô tư, hồn nhiên như những năm trước hay không. Em sợ rằng, giữa áp lực học tập và thi cử, lễ hội sẽ trôi qua quá nhanh, như một cái chớp mắt, giống như tuổi học trò của em - như một giấc mơ.

Nhưng dù thế nào đi nữa, ba mùa Lễ hội Văn hóa dân gian ấy đã trở thành một phần ký ức đẹp đẽ trong em. Đó là những ngày em được sống trọn vẹn với tuổi học trò, với bạn bè, với mái trường Thăng Long thân yêu. Và em tin rằng, dù mai này có rời xa, mỗi khi xuân về, những ký ức ấy vẫn sẽ dịu dàng quay lại – như một miền nhớ không bao giờ phai.