Bài văn về người bạn thân nhất của em dưới mái trường trung học cơ sở
“ Đã là bạn thì suốt đời là bạn
Đừng như sông, lúc cạn lúc đầy ’’.
Trong cuộc đời mỗi người, chắc chắn ai cũng có những người bạn giúp chúng ta vượt qua khó khăn, kề bên mỗi khi gặp chuyện vui buồn. Nhũng người bạn ấy như một món quà quý giá mà thượng đế ban tặng cho mỗi người. Và quan hệ tình bạn ấy như thế nào, tốt đẹp hay tiêu cực thì hoàn toàn nằm ở cách lựa chọn bạn bè, cách cư xử, quan tâm giữa những người bạn ấy. Đối với em, trong năm học lớp 6, em đã phải xa nhiều người bạn cấp 1 nhưng em đã gặp được Quang Trung – một người bạn mà em rất yêu quý.
|
|
Đầu năm học lớp 6, em và Trung có chung sở thích chơi thể thao nên chúng em kết thân từ đó. Bạn có chiều cao 1m50cm, nặng 40kg, sức khỏe rất dẻo dai và bền bỉ. Trung có thân hình hơi gầy, nước da ngăm đen. Đôi mắt tinh nhanh với vầng trán rộng. Chiếc mũi cao và hàm răng trắng sáng. Bạn còn có nụ cười tươi, rạng rỡ. Trung rất hòa đồng, hiền lành và dễ mến. Bạn luôn cố gắng giúp đỡ bạn bè nhiệt tình. Trung không khoe khoang, không chê bai người khác. Bạn luôn muốn người khác vui vẻ, tránh cảm giác tức giận và buồn tủi. Có những giờ ra chơi, chúng em thường cùng nhau chơi cờ, làm bài và thảo luận rôm rả. Những lúc như vậy, em rất vui vì có Trung ở bên cùng trao đổi, nói chuyện với em.
Trung là người rất thích chơi thể thao, đặc biệt là bóng rổ. Bạn kiên trì, không ngừng tập luyện để bản thân trở thành một phiên bản tốt hơn. Dù thời tiết mưa giông hay nắng gắt, miễn không phải bão to thì Trung vẫn xỏ giày ra sân chơi bóng. Nhờ đó, bạn thi đấu rất nhiều giải đấu từ cấp phường đến cấp thành phố và gặt hái rất nhiều giải thưởng. Nhưng không vì vậy mà Trung chủ quan. Mỗi ngày trôi qua, khi người khác còn đang chơi game, lướt mạng xã hội hay làm những việc vô ích thì bạn lại học được thêm một kĩ thuật mới, một phương pháp ghi điểm mới. Việc bạn thành công không chỉ nhờ sự chăm chỉ mà còn bằng tính kỉ luật trong thể thao của Trung. Trong xã hội ngày nay, chúng ta thường xuyên gặp những người sẵn sàng từ bỏ ước mơ, sở thích của mình vì thói quen sống không lành mạnh, buông thả quá mức. Còn Trung thì hoàn toàn khác. Bạn ăn uống điều độ, sáng thức dậy đi đạp xe thể dục. Điều đó giúp Trung có thể lực dẻo dai, bền bỉ trong mỗi trận đấu.
Đối với em, thứ khiến em ấn tượng nhất của Trung là ánh mắt bạn khi chơi bóng. Khi bạn nhảy lên ném bóng, đôi mắt ấy lại ánh lên một tia hy vọng nhỏ bé nhưng mạnh mẽ, như thể Trung đang đặt cả trái tim mình vào cú ném. Khi quả bóng nhẹ nhàng chui vào rổ, ánh mắt bạn vụt sáng lên, lấp lánh niềm vui chiến thắng mà không cần phải nói thành lời. Có lẽ chính đôi mắt ấy đã khiến em hiểu thế nào là tình yêu thật sự đối với một môn thể thao. Ánh nhìn của Trung khi chơi bóng rổ không chỉ cho thấy cậu yêu môn thể thao ấy đến mức nào, mà còn khiến em cảm thấy tự hào về một người bạn luôn sống hết mình với đam mê. Đôi mắt ấy – đôi mắt sáng lên giữa sân bóng sẽ luôn là hình ảnh đẹp nhất mà em nhớ về Trung.
Em và Trung có rất nhiều chuyến đi chơi cùng nhau. Nhưng chuyến đi du lịch trải nghiệm 2 ngày 1 đêm Bản Lác - Hòa Bình cùng bạn dịp hè 2025 là chuyến vui nhất đối với em. Buổi sáng, chúng em gặp nhau lúc 6h15, lên xe di chuyển. Được gặp nhau là chúng em lập tức quấn quýt nhau không rời. Đến 10h, chúng em đến Hòa Bình và làm thủ tục nhận phòng . Sau đó, chúng em đi ăn trưa rồi vui chơi cùng nhau. Trong những cuộc vui chơi ấy, em đã biết thêm được rất nhiều kĩ năng sống mà em chưa học được. Buổi tối, chúng em cùng chia sẻ với nhau những vui buồn trong năm học. Sau buổi tối đó chúng em trở về Hà Nội để chuẩn bị cho năm học mới.
Em rất yêu quý Trung. Đối với em, Trung là người bạn thân cũng như một người đã đồng hành cùng em trong những năm học lớp 6, 7 đầy bỡ ngỡ và nhiều kiến thức mới. Bạn là tấm gương sáng cho em về tính kiên trì , kỉ luật trong thể thao. Chúc cho Trung trở thành một vận động viên bóng rổ chuyên nghiệp !