Trong không khí thủ đô rộn ràng đón têt 2026, , trường THCS Thăng Long của tôi đã tổ chức một lễ hội văn hóa dân gian đặc sắc và tràn đầy ý nghĩa. Đó không chỉ là một ngày hội vui mà còn là hành trình giúp tôi hiểu hơn về những giá trị truyền thống của dân tộc.

Ngày hôm ấy tôi vẫn còn nhớ như in, ngày mà cô trò mừng rỡ khi nhận được tin sẽ có lễ hội dân gian vào cuối tuần. Chẳng những vậy , lớp tôi còn là đại diện nhảy văn nghệ của đội Gia Lai. Chúng tôi tập nhảy liên tục, không ngừng nghỉ.Rồi cũng đến ngày lễ hội bắt đầu. Sân trường rực rỡ sắc màu, tấp nập người ra vào . Những gian hàng được chuẩn bị , trang trí rất tỉ mỉ từ tre , nứa , lá cọ tạo nên một không gian đậm chất làng quê Việt Nam. Rồi tiếng trống vang lên , không khi trở nên náo nhiệt và háo hức hơn bao giờ hết . Chúng tôi cùng nhau vào thay đồng phục diễn và diễn lại động tác. Để khi lên sân khấu ,chúng tôi sẽ thật sự tin để có những thước phim thật đẹp không thể nào quên.
Đã đến giờ chúng tôi lên diễn . Đứng sau cánh gà , tim tôi đạp thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực . Nhìn xuống dưới sân , hàng ngàn ánh mắt đổ dồn lên sân khấu. Lúc đó tôi run lắm , nhưng khi nghe thấy những tiếng hò reo của mọi người , tôi lại trở nên tự tin hơn. Tôi nắm chặt tay các đồng đội , bàn tay ướt đẫm mồ hôi . Chúng tôi khẽ nhắc nhau : “ Cố lên , nhảy hết mình thôi. Sự thành công nhất là được mọi người yêu thích chứ không phải giải thưởng!” Khi những bước chân đầu tiên chạm sân khấu, tôi cảm giác như mình được hòa tan vào không khí náo nhiệt của buổi biểu diễn. Tôi nhìn thấy những “khán giả” ngồi ở dưới hò reo và hứng thú với “ chú voi” do phụ huynh lớp tôi đóng vai. Các phụ huynh nổ những quả pháo hoa lên để kết thúc tiết mục biểu diễn. Sân trường bỗng lặng đi một nhịp rồi vỡ òa bằng tiếng vỗ tay và hò reo đầy ngưỡng mộ.Lúc diễn xong, chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Cảm giác tự hào khôn xiết. Cuối cùng chúng tôi đã cùng nhau vượt qua nỗi sợ hãi để tạo nên một ký ức thật rực rỡ của tuổi học trò.
Sau khi rời sân khấu , chúng tôi cùng nhau hòa mình vào dòng người để tận hưởng ngày hội . Những gian hàng ẩm thực dân gian náo nhiệt nhờ những tiếng mời chào, cười nói giòn tan của thầy cô và bạn bè. Tôi và bạn thân cũng nhau thưởng thức những món ăn tuyệt vời ở đó. Khi ánh nắng chiếu xuống sân trường, lễ trao giải diễn ra. Lúc kết thúc, tôi thấy tiếc nuối vì thời gian lễ hội lại diễn ra nhanh đến vậy. Và tôi cũng thật tự hào vì lớp tôi đã thể hiện hết sức mình để tự tin hơn trong những chương trình sắp tới . Dù giải thưởng có là gì thì chiến thắng của 6A2 là sự gắn kết từ những tràng pháo tay và lời khen không ngớt từ những khán giả.
Lễ hội Văn hóa Dân gian tại trường Thăng Long đã khép lại nhưng những dư âm ngọt ngào về tình bạn và tình yêu văn hoá truyền thống vẫn còn vang vọng mãi. Đối với tôi, đây không chỉ là một cuộc thi mà là một dấu ấn rực rỡ ghi dấu sự trưởng thành và tinh thần đoàn kết của tập thể 6A2. Tôi thầm cảm ơn mái trường đã tạo nên một sân chơi ý nghĩa, để tôi thêm tự hào về nguồn cội và có thêm động lực để học tập, gắn bó dưới mái nhà chung này!