Cảm xúc hè về
Khi chiếc bút đặt xuống, bài thi cuối cùng cũng vừa khép lại. Niềm vui được thả lỏng vừa đến thì tiếng ve râm ran ngoài sân trường đã hòa cùng sắc phượng rực rỡ đung đưa trước gió, báo hiệu một mùa hè thực sự sang. Hè tới, lòng mình rộn ràng bao dự định: được thảnh thơi nghỉ ngơi, được đi du lịch và về quê thăm ông bà. Nhưng xen lẫn niềm phấn khởi ấy là một nỗi buồn man mác khi phải tạm biệt mái trường Thăng Long yêu dấu, xa thầy cô và những gương mặt bạn bè thân thương. Tuy chỉ là ba tháng hè ngắn ngủi, nhưng cảm giác bùi ngùi vẫn cứ dâng lên nơi khóe mắt.
Bỗng nhiên, những cảm xúc vui buồn cứ thế đan xen trong lòng mình. Hạnh phúc vì mình đã kết thúc một năm học với bao nỗ lực, hào hứng vì sắp tới sẽ được "ngủ nướng" mỗi buổi sáng, được đi bơi, đi chơi những nơi mình thích và quây quần cùng đại gia đình trong những chuyến đi xa. Nhưng rồi mình lại thấy hụt hẫng khi phải tạm rời xa những khoảnh khắc đùa vui, xa tiếng cười giòn tan sau mỗi giờ ra chơi đầy ắp kỷ niệm.
Có lẽ, nỗi nhớ đầu tiên sẽ là những buổi trưa chạy vội vào cổng trường khi tiếng trống vừa cất lên. Mình hoài niệm giọng nói ấm áp của cô giáo chủ nhiệm với những lời dặn dò ân cần trước khi thi, nhớ lắm những bài giảng đầy tâm huyết của thầy bay bổng trên bục giảng, và cả những giờ Hóa, Lý sao mà "hack não" thế, hay bài tập thể dục khiến ai nấy đều toát mồ hôi... Mình cũng nhớ lắm những người bạn của mình. Không biết hè này các bạn sẽ đi du lịch ở đâu, hay vẫn đang miệt mài bên trang sách để chuẩn bị cho năm học cuối cấp với bao lo toan về kỳ thi vào lớp 10 sắp tới?
Thôi các bạn tôi ơi, chúng ta đều biết hành trình phía trước sẽ vất vả lắm, nhưng hãy cứ tận hưởng một mùa hè thật ý nghĩa để làm hành trang cho ngày gặp lại. Khi ngồi viết những dòng tâm sự này, mình thấy yêu mái trường Thăng Long, yêu thầy cô và bạn bè biết nhường nào. Nhìn nắng vắt vẻo bên khung cửa sổ, mình nhận ra mùa hè chính là quãng nghỉ quý giá để chúng ta lớn lên và nạp đầy năng lượng.

Các bạn nhé, hãy cứ vui chơi hết mình nhưng đừng quên giữ trong tim một góc nhỏ cho nỗi nhớ trường lớp. Mai này, dù mỗi người có một hành trình riêng, mình vẫn mong những kỷ niệm này sẽ mãi xanh thắm như màu nắng hạ. Xin mượn hai câu thơ của nhà thơ Đỗ Trung Quân để tạm khép lại dòng cảm xúc của tôi:
"Cánh phượng hồng cứ rơi đầy lối nhỏ
Cho nắng ngày xưa mãi ở trong ngần"