Chuyến đi xem pháo hoa
Năm mới Tết đến xuân về, nhà nhà quây quần bên nhau. Và vào khoảnh khắc giao thừa nhộn nhịp, háo hức và thiêng liêng ấy, em đã có một trải nghiệm thật đáng nhớ – đó là cùng gia đình đi xem pháo hoa.

Chuyến đi thật đáng nhớ biết bao! Em đã được tận mắt chứng kiến một cảnh tượng thật huy hoàng, thật lộng lẫy. Và tất cả những trải nghiệm ấy được bắt đầu từ căn nhà ấm cúng ở nhà em.
Hôm đó, nhà em ăn rất sớm. Ăn xong, mọi người nghỉ ngơi, trò chuyện với nhau thật vui vẻ. Khi đồng hồ điểm 10 giờ 30 phút, cả gia đình em sửa soạn, chuẩn bị lên đường. Nhà em chia thành hai nhóm: nhóm một gồm có ông nội, em và em trai; nhóm hai có ba mẹ em. Mỗi nhóm một chiếc xe rồi cùng lên đường.
Được đi ra ngoài, em thích lắm! Em ngắm nhìn những hàng bán bóng bay, lòng ước muốn mua một chiếc hình con ngựa; rồi đến những người bán lộc với những cành lá xanh tươi, hoa thì nở rộ, hứa hẹn cho một năm mới tràn đầy may mắn.
Ông bà chở em lên cầu vượt, em cảm nhận được làn gió mát phả vào mặt em rồi lại lướt qua tóc em. Làn gió lào xào ấy thật mát rượi làm sao! Và khi em đến hồ Ngọc Khánh, em cảm nhận được sự đông vui lan tỏa khắp nơi khiến em cũng vui lây.
Lúc đó, ba em dẫn cả nhà đi tìm chỗ ngồi. Ban đầu ba em chọn một góc ngồi nhưng vì hết ghế nên phải tìm chỗ khác. Thật may mắn khi ba em tìm được một chỗ có góc nhìn đẹp hơn chỗ trước đó.
Sau một khoảng thời gian chờ đợi, vừa ăn vặt vừa chuyện trò thật vui vẻ thì một tiếng “đùng” vang lên khiến tim em suýt nhảy ra ngoài. Tất cả mọi người ngước nhìn lên bầu trời, rồi một tiếng “đùng” nữa lại vang lên. Em cũng ngẩng đầu nhìn theo, và trước mắt em là những chùm pháo hoa nở rộ sắc màu.
Cảnh tượng thật đẹp quá! Đẹp đến độ không sao tìm từ nào tả được. Đẹp đến độ em đứng ngây ra vì sự lung linh của nó. Rồi một chùm pháo hoa khác bắn lên, tạo ra những tiếng “đùng đùng đùng” vang vọng khắp nơi. Tiếng nổ ấy như được phóng to lên gấp chục lần.
Tôi mỉm cười – nụ cười của sự hạnh phúc, nụ cười của sự mãn nguyện. Rồi em nghe ai đó thì thầm:
“Pháo hoa năm nay đẹp quá!”
“Vậy là một năm nữa trôi qua rồi nhỉ?”
Đó là mẹ em. Em xúc động khẽ đáp: “Vâng.” Rồi chìm vào những kỉ niệm năm cũ, dù buồn hay vui.
Rồi mẹ em lại thì thầm: “Nhìn kìa, đó là hình mặt cười phải không?”
Em nhìn lại, thấy được những hình thù mặt cười bị méo, rồi đến hình trái tim to lớn, cuối cùng là hình ngôi sao năm cánh. Mặc dù trông chúng có đôi phần chưa tròn trịa lắm, nhưng em vẫn cảm thấy nó thật thú vị và hay ho.
Cuối cùng, một đợt pháo hoa siêu to, siêu nhiều và siêu đẹp đã bắn lên, báo hiệu sự kết thúc của chương trình bắn pháo hoa.
Điều đáng nhớ nhất ở chuyến đi này chính là lúc người ta bắn pháo hoa. Nó đẹp một cách lạ lùng. Pháo hoa làm người ta diệu dàng vì vẻ đẹp của nó. Em hi vọng pháo hoa sẽ càng ngày càng trở nên đẹp hơn theo từng năm.
