Trang chủ Tin tức - sự kiện

Giờ ra chơi - ngắn mà vui

04/05/2026

GIỜ RA CHƠI – NGẮN MÀ VUI

Tùng! Tùng! Tùng! Một âm thanh quen thuộc mà học sinh nào cũng mong chờ vang lên khắp khuôn viên nhà trường. Tiếng trống chưa dứt thì tiếng reo hò với đủ cung bậc đã nổ ra từ bốn phương. Từng cánh cửa lớp học bật mở, để cho từng bạn, từng bạn một, tất cả cùng túa ra sân trường. Chắc hẳn khi đi học, ai cũng đã từng một lần đổ ra sân cùng anh em, bạn bè như những “đội quân” hùng hậu đang chiếm lấy “mặt trân” là cả sân trường mênh mông. Tuy vậy, không phải là tiếng súng, mà là tiếng reo hò của trẻ thơ, của những thiên thần nhỏ còn đang trên ghế nhà trường.

Và tôi, cũng như bao bạn khác, cũng “phi” ra sân đầy vui sướng như thế. Được rời khỏi bộ bàn học và những tờ phiếu bài tập, sách giáo khoa để co giãn chân tay, cả lớp đều rất vui. Sau khi đã tập hợp “đội” của mình lại, chúng tôi thường cùng “hội nghị” để tìm kiếm ra trò chơi mà chúng tôi sẽ chơi trong lần đó. Cũng giống nhiều nhóm bạn nam khác, đuổi bắt luôn đứng đầu và thường được đem ra ”sử dụng”. Trước khi chơi, chúng tôi sẽ oẳn tù tì để tìm ra “người may mắn”.

Lúc này, bạn phải làm sẽ đứng như trời trồng giữa sân, đếm từ một tới mười. Trong khi đó, chúng tôi liên tục thúc giục nhau chạy, cả lũ cứ lao đi như một đàn lốc sống. Đứa chạy về phía đông. Đứa trốn về phía tây. Có đứa lại dắt díu với bạn thân, rủ nhau chạy tam chạy tứ. Chúng tôi thường sẽ chạy vòng quanh sân, rồi núp ra lẩn vào quanh những chậu cây hay mái vòm sân khấu. Lúc nấp im một chỗ, sẽ có một người xung phong làm “trinh sát”, chịu trách nghiệm nhô lên thụp xuống quan sát vị trí người làm, nom chuyên nghiệp như lính thật. Chỉ đợi lúc cơ hội đến và thông báo an toàn được loan ra, chúng tôi ngay lập tức đổi vị trí, tránh nấp lâu một chỗ sẽ bất lợi.

Dù vậy, cuộc vui nào chắc chắn rồi sẽ có lúc ngã ngũ, khi mà anh bạn người làm phát hiện ra chúng tôi đang chạy đi chạy lại giữa đám đông hay nhấp nhổm vòng quanh các cột mái che. Cậu ta sẽ khóa mục tiêu và chạy tới. Riêng bạn Minh làm thì sẽ rất khác. Bạn ấy âm thầm “thoát khỏi” tầm nhìn của chúng tôi, làm “trinh sát” hoang mang và nhanh như cắt lao tới tóm gọn “con mồi”. Tuy nhiên, nếu tôi làm thì tôi sẽ sử dụng bí kíp của riêng mình. Dù không chạy chậm, mà cũng không nhanh, tôi biết nếu chỉ rượt đuổi thông thường khả năng thắng là rất thấp nên tôi chọn cách phục kích. Xác định vị trí mà các bạn chắc chắn sẽ đi qua, tôi tìm một góc khuất ở đó và… nằm đợi. Khả năng thành công của “chiến thuật” này khá cao, cộng với tác dụng rèn sự kiên nhẫn, tôi hầu như thường sử dụng nó mỗi lúc oẳn tù tì thua. Để tránh trường hợp bị “bắt bài”, nhiều lúc tôi sẽ đi giữa sân, len lách giữa các bạn khác để tìm những bạn còn lạị.

A group of boys running in a school yard

Description automatically generated

Khung cảnh giờ ra chơi

Đấy mới chỉ là nhóm của tôi, chứ chưa phải là cả trường. Nhiều hôm không chơi với nhóm, tôi nhẩn nha đi dạo một mình quanh cả khuôn viên. Từ tầng một lên tầng bốn, ai cũng mang theo một khuôn mặt tươi tỉnh, vui tươi. Thường thường, hành lang sẽ là nơi mà các nhóm bạn nữ đi dạo và nói chuyện hay một số các nhóm bạn nam trầm tính. Thi thoảng, tôi còn tạt qua thư viện để đọc sách. Những anh chị lớp chín thường là những người có mặt nhiều nhất trong thư viện. Họ đọc sách tham khảo hay mượn sách khá đông, chứng tỏ rằng học sinh Thăng Long rất yêu sách. Tuy nhiên, “vua” của giờ ra chơi vẫn là sân trường. Hầu như những điều tuyệt vời, vui vẻ và hằn sâu kỷ niệm nhất đối với học sinh đều in dấu tại đó. Ngoài những tiết thể dục vui vẻ, giờ ra chơi dưới sân rất sôi động. Từ những nhóm nhỏ lẻ chơi trốn tìm, đuổi bắt đến những trận đấu cầu lông nảy lửa và gay cấn đều diễn ra ở đây. Không chỉ vậy, bản thân tôi khi nghĩ tới giờ ra chơi, thứ đầu tiên hiện lên chính là sân trường - khoảng sân tuổi học trò đáng nhớ.

A group of boys standing in front of a door

Description automatically generated

Sau giờ ra chơi

Tùng! Tùng! Tùng! Tiếng trống báo hết giờ ra chơi đã điểm. Từng bạn, từng bạn một lại nối nhau quay trở lại với lớp học. Dù còn nhiều trò chưa chơi hết, nhiều chuyện chưa kể xong nhưng mọi người đều nghiêm túc giở sách lật vở để vào bài. Dù có chút tiếc nuối vì các hoạt động còn đang dang dở, nhưng chúng tôi vẫn thấy thật vui. Tôi chắc chắn sẽ nhớ mãi không khí giờ ra chơi!

Phạm Thành An - HS Lớp 6A2 - Năm học 2025-2026
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 5 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh

Tin video