Trang chủ Tin tức - sự kiện

Gửi đến những ngôi sao chưa toả sáng rực rỡ

31/03/2026

Gửi đến những ngôi sao chưa toả sáng rực rỡ

Nhiều bạn trẻ hiện nay luôn khao khát thành công, nổi bật trong mắt người khác. Nhưng trong cuộc sống, không phải ai cũng có một hành trình “rực rỡ”với những thành tựu vang dội. Bởi vậy, câu hỏi “nếu cuộc đời không rực rỡ, ta cần làm gì để vẫn có một cuộc đời đáng sống?” là một chủ đề nhận được nhiều quan tâm nhất hiện nay.

Vậy “cuộc đời không rực rỡ” và “cuộc đời đáng sống” là gì?

“Cuộc đời không rực rỡ” ở đây được hiểu rằng đó là cả một cuộc đời không có một thành tích nổi trội, đáng tự hào mà chỉ sống như những người bình thường. Còn “cuộc sống đáng sống” là một cuộc đời khi ta được sống theo những niềm đam mê, sở thích của bản thân và được là chính mình, tự quyết định cho chính cuộc đời của mình.

Hiện nay, thế giới công nghệ số đang dần phát triển, là một cơ hội để ta được thể hiện bản thân đến với thế giới, những bài chia sẻ về những thành công trong cuộc sống cũng tạo ra được làn sóng người ủng hộ. Tuy nhiên, chính những bài viết ấy vừa là động lực để ta cố gắng, học hỏi nhưng cũng chính là gánh nặng đang đè lên vai khiến chúng ta lấy những thành công, thành tích của người khác làm thước đo chính năng lực của mình mà người ta gọi là “áp lực đồng trang lứa”. Áp lực ấy khiến cho ta đắm chìm vào ánh hào quang của người khác mà khước từ đi chính những ánh sáng nhỏ bé mà ta có được khiến ta hoài nghi suy nghĩ “Lỡ cả đời mình không rực rỡ thì sao?”. Thực tế “nếu cả đời không rực rỡ” cũng không có gì to tát, ta chỉ cần sống “một cuộc đời đáng sống” đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Ta được sống “một cuộc đời đáng sống” không những khiến ta hạnh phúc mà còn dạy cho ta học cách biết trân trọng, biết yêu cuộc sống này hơn, biết trân quý những thành quả nhỏ bé của mình hơn. Có những người nhận thức được “cuộc đời không rực rỡ” thì đã cố gắng biến những thứ “không rực rỡ” trở nên “đáng sống”. Như thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký dù bị khuyết tật mất đi đôi tay, cuộc sống khó khăn hơn so với người bình thường nhưng ông đã khiến cuộc đời mình trở nên “rực rỡ” và “đáng sống” bằng cách học tập chăm chỉ và nỗ lực vượt qua khó khăn và trở thành một giáo sư được mọi người tôn kính và quý trọng, hay như blogger “Khoai Lang Thang” dù không có những thành tích rực rỡ, thành công vang dội nhưng anh đã làm thế giới trở nên sắc màu hơn, không chỉ cuộc đời của mình mà còn cho những em nhỏ, người gặp khó khăn cũng lấp loé ánh sáng của hy vọng về một cuộc sống đáng sống. Helen Keller cũng từng sống chìm trong bóng tối do khiếm thính và khiếm thị từ nhỏ, nhưng những nỗ lực và sự giúp đỡ của cô giáo Sullivan đã khiến cô trở thành nhà văn, nhà hoạt động xã hội với thành công “rực rỡ” và có một cuộc sống đáng sống hơn.

Tuy nhiên, hiện nay có những người chỉ chăm chăm nhìn vào ánh hào quang từ những thành công từ người khác mà không để ý xem họ đã nỗ lực nhường nào. Họ ca ngợi cuộc đời rực rỡ của người khác mà phê bình chính cuộc đời của mình.Từ đó, dẫn đến họ không biết trân trọng, yêu cuộc sống và trân trọng thành tựu của bản thân, trở nên ganh đua, tiêu cực với chính mình. Cũng có những người thì mảy may không quan tâm đến cuộc đời của mình mà thả trôi, cuốn theo dòng chảy của xã hội như một chiếc lá phó mặc cho dòng chảy, khiến họ trở nên chậm chạp, dậm chân tại chỗ, không biết cố gắng, dễ thất bại và đầu hàng trước số phận. Điều đó khiến cuộc sống trở nên vô vị, mất đi chính bản sắc, cá tính riêng biệt của bản thân và tàng hình giữa dòng đời tấp nập với biết bao sự nỗ lực từng ngày của của những chú chim đang cố vẫy cánh bay giữa bầu trời xanh của cuộc đời.

Vậy nguyên nhân từ đâu mà ra? Đầu tiên,đó do chính tâm lý của mỗi người chúng ta hay bị cuốn theo thành tích, những ánh hào quang của sự thành công nên khi thấy những người đồng trang lứa thành công, ta thường cảm thấy ghen tỵ và thất vọng về bản thân.Tiếp theo, là do chính sự lười biếng, thờ ơ của chúng ta nên cả cuộc đời mãi không thể rực rỡ và trở nên vô vị, bình thường hơn bao giờ hết. Cuối cùng đó là do ta không biết cách yêu và trân trọng chính những nỗ lực và thành tựu của bản thân, khiến ta luôn cảm thấy buồn chán và thất vọng vì bản thân.

Mỗi chúng ta đều là những vì sao tinh tú giữa màn đêm, toả sáng và lấp lánh theo cách riêng của chúng ta. Vậy làm sao để làm sao ta có thể phát huy hết ánh hào quang đó của bản thân và trở nên rực rỡ, đáng sống?

Sống có mục tiêu – dù nhỏ nhưng rõ ràng. Không cần những ước mơ quá lớn lao, chỉ cần mỗi ngày có một mục tiêu cụ thể: học tốt hơn hôm qua, giúp đỡ một người, hoàn thành một việc có ích. Chính những mục tiêu nhỏ ấy sẽ tạo nên cảm giác có định hướng và ý nghĩa sống.

Trân trọng những giá trị bình dị quanh mình: một bữa cơm gia đình, một lời hỏi han, một ngày bình yên… đều là những điều đáng quý. Khi biết trân trọng điều nhỏ bé, ta sẽ không còn cảm thấy cuộc đời “nhạt nhòa” mà trở nên ấm áp và đáng sống hơn.

Nuôi dưỡng đam mê cá nhân. Không phải ai cũng nổi bật, nhưng ai cũng có điều mình yêu thích: vẽ, viết, chơi thể thao, giúp đỡ người khác. Theo đuổi đam mê giúp ta cảm thấy mình có giá trị và đang thực sự sống, chứ không chỉ tồn tại.

Sống tử tế và biết cho đi. Một hành động nhỏ như giúp bạn học bài, nhặt rác, hay tham gia thiện nguyện cũng đủ làm cuộc đời ý nghĩa hơn. Khi cho đi, ta nhận lại niềm vui, sự kết nối và cảm giác được cần đến.

Không so sánh bản thân với người khác. Mỗi người có một hành trình riêng. Việc so sánh chỉ khiến ta tự ti hoặc áp lực. Thay vì so sánh, hãy tập trung trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Rèn luyện bản thân mỗi ngày. Học tập, đọc sách, phát triển kỹ năng sống… chính là cách tích lũy “ánh sáng bên trong”. Một con người không quá nổi bật nhưng luôn tiến bộ sẽ có một cuộc đời bền vững và đáng trân trọng.

Dám trải nghiệm và bước ra khỏi vùng an toàn. Tham gia hoạt động mới, thử sức với những điều chưa từng làm. Trải nghiệm giúp cuộc sống trở nên phong phú, nhiều màu sắc hơn.

Biết yêu thương và chấp nhận chính mình. Không ai hoàn hảo. Việc chấp nhận cả điểm mạnh và điểm yếu giúp ta sống nhẹ nhàng hơn. Khi yêu bản thân, ta sẽ thấy cuộc đời đáng sống ngay cả khi chưa “rực rỡ”.

Cuối cùng, cuộc sống không có ai hoàn hảo nên ta cũng không nên ép mình vào khuôn mẫu của người khác mà áp đặt lên bản thân, nếu ta dịu dàng và yêu thương bản thân, thì chính cuộc đời cũng sẽ yêu lấy ta và trở nên đáng giá hơn những ánh rực rỡ ngoài kia. Không phải ai cũng trở thành mặt trời, nhưng chỉ cần ta biết tỏa sáng theo cách của riêng mình, cuộc đời ấy đã đủ ấm áp và đáng sống. Tuy bản thân không phải một người rực rỡ, nhưng em sẽ cố gắng học tập và làm việc có ích cho xã hội như thiện nguyện, giúp đỡ những người khó khăn, sống chăm chỉ và có ích để cuộc đời không chỉ rực rỡ mà còn đáng sống.

(Nguyễn Quỳnh Anh – Lớp 9A5)

 

Nguyễn Quỳnh Anh - HS Lớp 9A5 - Năm học 2025-
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 53 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh