Trang chủ Tin tức - sự kiện

Hà Nội – Những mùa hoa thương nhớ

28/01/2026

Người ta vẫn thường bảo rằng, tình yêu là thứ cao đẹp luôn cần được phô bày một cách rõ ràng, sao cho đủ rực rỡ để không bị lãng quên giữa dòng đời hối hả. Thế nhưng, Hà Nội chưa bao giờ chọn cách cất lời hoa mỹ để giãi bày những rung động dành cho con người nơi đây. Mảnh đất Kinh kỳ ấy chọn cho mình một lối lãng mạn riêng biệt, để lại bao xuyến xao thầm lặng – nó gửi tình yêu vào trong từng nhành hoa, từng mùa hoa nở. Để rồi qua sắc đào đầu xuân, loa kèn tháng tư hay hương hoa sữa khi thu chạm ngõ, người ta cứ thế khẽ khàng gói ghém vẻ đẹp luyến lưu của mảnh đất bốn mùa hoa hiến dâng cho đời, dịu dàng gọi tên là: “Hà Nội mười hai mùa hoa”.

Tháng Giêng, khi những nụ đào e ấp trên cành cây mảnh mai, cũng là lúc Hà Nội khẽ dắt bàn tay con người ra khỏi mùa đông buốt giá để chạm tới một mùa xuân căng tràn nhựa sống. Đào thủ đô chẳng rực rỡ, phô trương như mai vàng phương Nam, nhưng lại mang vẻ đẹp đằm thắm, đủ ấm áp để hong khô cái rét mướt còn vương lại. Đứng trước sắc hoa mong manh ấy, lòng người bỗng thấy mình vừa hân hoan, vừa vội vã đến lạ, như Xuân Diệu từng viết: “Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa / Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”. Người thi sĩ ấy say mê trước vẻ đẹp của mùa xuân, rồi lại vội đem lòng hoài niệm ngay khi xuân còn đang hiện hữu, phải chăng vì hoa đào đẹp nhất lúc đang nở, và mùa xuân cũng đáng yêu nhất khi chưa kịp rời xa.

Khi sắc đào phai dần, để lại những dấu chân cánh mỏng trong lòng người, Hà Nội bước sang tháng Hai bằng một gam màu hư ảo hơn. Hoa ban nở rộ trên những tán cây ven phố, mang theo sắc trắng pha tím bãng lãng – loài hoa đặc trưng của đại ngàn Tây Bắc như mang hơi thở của núi rừng lạc bước giữa lòng phố thị. Không rực rỡ, không phô trương, sắc tím ấy hiện diện lặng lẽ, nhưng lại reo rắc vào tâm hồn một nỗi yêu thương da diết. Giữa tiết trời còn vương chút se lạnh, hoa ban đem đến cho Hà Nội một cảm giác thanh thoát và có phần trầm lắng. Sau sự ấm áp của hoa đào, thành phố như khẽ nghiêng mình sang một nhịp xuân chậm rãi hơn, để mỗi người cảm nhận được vẻ đẹp mỏng manh nhưng đọng lại sâu sắc nơi ngăn kéo trái tim.

Dòng chảy thời gian cứ thế nhẹ nhàng trôi đi, tháng Ba bất chợt đến mang theo màu trắng tinh khôi của hoa sưa. Trong tiết xuân nồm ẩm, những chùm hoa thuần khiết nở rộ trên tán cao, gợi lên thứ rung động diệu kỳ khiến lòng người không nỡ lướt qua mà phải ngẩng đầu chiêm bái. Hoa sưa đẹp đến nao lòng bằng vẻ giản dị, biến những con phố ồn ào trở nên thanh bình hơn. Cánh sưa rơi chạm nhẹ mặt đường, để lại trên phố một khoảng trắng dịu dàng như tuyết, dẫu chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ làm hoa bay đi, nhưng ký ức về nó thì mãi ở lại.

Sau sắc trắng vội vã của tháng Ba, Hà Nội bước vào tháng Tư bằng một vẻ đẹp tĩnh lặng và đài các. Hoa loa kèn – loài hoa “gọi hè”, đứng thẳng bên những con phố quen với dáng hình thanh mảnh. Những nhành hoa không tranh giành chút nắng, cũng chẳng cần gió đưa duyên, hoa tự mình mời gọi người lữ khách ôm lấy lòng say mê. Giữa những ngày giao mùa đỏng đảnh, hoa loa kèn đem đến một khoảng trong veo hiếm hoi – thứ vẻ đẹp gắn liền với mùi hương tinh tế, lan chậm trong không gian, để lại cảm giác khoan khoái và thư thả khi ta dạo bước qua những phố dài ngập tràn sắc trắng tinh khôi.

Tháng Năm về, Hà Nội bỗng rực cháy một góc trời. Mùa hạ – mùa của tuổi học trò, của những năm tháng ngây ngô tuổi trẻ – đánh dấu sự trở lại bằng những tán phượng vĩ bùng nổ. Không giống những loài hoa nở trong lặng lẽ, phượng nở như một tấm thảm lửa cháy rực trên vỉa hè, như một tiếng reo vang báo hiệu mùa hè đã thực sự chạm ngõ. Dưới tán phượng đỏ, đất Hà Thành mang một nhịp điệu rạo rực hơn – nắng gắt hơn, tiếng ve dồn dập hơn, và lòng người cũng dễ xao động hơn. Hoa phượng không chỉ nhuộm màu không gian, mà còn đánh thức những ký ức thanh xuân tươi đẹp. Sắc đỏ ấy cháy lên rồi cũng tàn nhanh, nhưng mỗi khi tháng Năm trở lại, phượng vẫn kịp để lại trong lòng Hà Nội một khoảng trời rực rỡ của hồi ức.

Tháng Sáu, khi cái hạ đã đứng bóng với khoảng trời vàng nắng, Hà Nội lại tìm về sự bình yên bên những hồ sen lặng gió. Hoa sen không phô trương, chỉ lặng lẽ vươn lên từ mặt nước xanh thẫm, mang theo vẻ đẹp thanh khiết và kín đáo. Giữa bùn lầy tĩnh lặng, sen vẫn giữ dáng đứng ung dung, hương thơm thoang thoảng như một nốt trầm mặc giữa mùa hạ sôi động. Nhắc đến sen, người ta nhớ ngay câu ca dao cũ: “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Có lẽ vì thế, hoa sen Hà Nội không chỉ là một loài hoa, mà còn là biểu tượng của sự thanh sạch, âm thầm gìn giữ cốt cách giữa dòng chảy xô bồ của thời gian.

Giữa những cơn mưa rào bất chợt và cái nắng hạ đã bắt đầu hanh hao, tháng Bảy Hà Nội bỗng trở nên dịu dàng dưới tán sấu già. Hoa sấu nở trên cao, phủ trắng những cành cây thưa lá, mỏng nhẹ như dải mây lặng lẽ trôi giữa phố phường. Người đi đường có thể vì vội vã mà không kịp ngẩng nhìn, cũng khó nhận ra hương thơm ấy giữa trăm nghìn mùi vị khác, nhưng chỉ cần bước chậm lại, ta sẽ thấy một dư vị ngọt nhẹ phảng phất theo gió. Hoa sấu không rực rỡ, chỉ lặng lẽ nở rồi rụng, để lại trên vỉa hè một cảm giác mềm mại, đằm thắm rất riêng của một Hà Nội chiều sâu.

Tháng Tám chạm ngõ bằng một cảm giác gần gũi như khi ta vô tình ngoảnh lại nhìn một góc tuổi thơ. Trên những con đường ven đô hay giữa phố xá đã bớt ồn ào sau mưa, hoa xoan lặng lẽ nở thành từng chùm nhỏ, sắc trắng pha tím nhạt treo mình trên cao. Hoa không lớn, không nổi bật, nhưng khi gió khẽ lay, cánh hoa rơi xuống mặt đường khiến lòng người bỗng chùng xuống một nhịp. Giữa cái oi nồng còn sót lại, hoa xoan gợi nhớ về những ngày cũ kỹ, nơi ký ức vẫn còn nguyên vẹn mùi đất ẩm sau mưa và tiếng gió rì rào qua ngõ nhỏ.

Thu Hà Nội, tháng Chín về mang theo gió heo may và cái trong trẻo đến vô ngần của đất trời. Hoa sữa bắt đầu lan hương, nồng nàn và dai dẳng như muốn níu chân người đi. Trong không gian ấy, ta chợt nhớ về mùa thu mà Xuân Diệu từng gọi tên:


“Chiều mộng hoà thơ trên nhánh duyên,
Cây me ríu rít cặp chim chuyền.
Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,
Thu đến - nơi nơi động tiếng huyền.”


Trong sắc thu mơ phai, hoa sữa nở rộ như một lời khẳng định kiêu hãnh rằng: Hà Nội đã thực sự vào thu.

Sau những đêm thu vương vấn hương hoa sữa, Hà Nội lại dịu xuống trong sắc cúc trắng tháng Mười. Những bông hoa nhỏ, tròn trịa và tinh khiết xuất hiện trên những gánh hàng rong, như một dấu chấm nhẹ nhàng giữa mùa thu, đủ để người ta nhận ra một khoảng thu khác – mềm mại, thanh tao và bình yên đến lạ.

Khi mùa thu đi đến những ngày cuối cùng, Hà Nội khoác lên mình sắc tím của hoa thạch thảo. Giữa lúc nhiều loài hoa đã lui về ở ẩn, thạch thảo vẫn bền bỉ nở, trải một màu tím man mác trên những góc vườn ven đô. Sắc tím ấy không rực rỡ như phượng, chẳng tinh khôi như sưa, nhưng nó gợi lên một sự lắng đọng, như thể hoa đang kể lại câu chuyện của những năm tháng đã xa. Thạch thảo vì thế mang theo cảm giác của sự thủy chung và lặng lẽ, nở vào thời khắc giao mùa khi thu sắp khép lại và cái đông buốt giá đang dần tiến tới.

Cuối đông, Hà Nội chìm trong cái lạnh khô và sắc xám của gió mùa. Thế nhưng bên những bãi bồi ven sông, hoa cải vàng bất chợt nở rộ, trải dài một màu nắng ấm giữa không gian tê tái. Sắc vàng mộc mạc ấy xua đi vẻ ảm đạm, sưởi ấm những trái tim đang co lại vì lạnh và mở ra một khoảng trời dịu dàng. Hoa cải mang vẻ đẹp của làng quê, của nỗi nhớ xa xứ trong những ngày cuối năm tất bật. Giữa cánh đồng hoa trải dài, con người bỗng bước chậm lại để nhận ra rằng: ngay cả khi năm cũ sắp khép lại, thành phố vẫn luôn dành sẵn một khoảnh khắc rực rỡ và ấm áp để đón chờ ta.

Mảnh đất Kinh kỳ là vậy, cứ lặng lẽ gửi gắm tình yêu vào từng mùa hoa ngắn ngủi. Hoa nở rồi tàn, mùa nối mùa trôi đi, để lại trong lòng người những dư âm khẽ khàng nhưng bền bỉ, như một lời hẹn ước chẳng bao giờ phai nhạt với thời gian.

Mai Gia Hân - 9A1
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 104 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh