Hành trình yêu thương
Có lẽ trong hành trình lớn lên của mỗi người, ai cũng có một nơi gắn bó với tuổi thơ, với những tiếng cười trong trẻo và những kỷ niệm mà ta sẽ nhớ mãi về sau. Bản thân em, nơi ấy chính là trường THCS Thăng Long - ngôi trường với biết bao sự hạnh phúc nằm giữa lòng Hà Nội, nơi cất giữ biết bao yêu thương và ước mơ hoài bão tuổi học trò.
Mỗi ngày, khi đến với mái trường dù đã quen thuộc, lòng em vẫn luôn háo hức. Cổng trường luôn hiền hòa đứng đó, đón chào học sinh chúng em với sự hân hoan, vui vẻ như tiếp thêm động lực và nói với em rằng: “Chào bạn học, hãy cùng nhau cố gắng học thật tốt nhé!”. Với mỗi cơn gió nhẹ nhàng lướt qua, lá khẽ rung rinh, va vào nhau líu ríu như tiếng cười của tụi học trò. Những tia nắng ban mai đùa nghịch, chen chúc qua những tán cây xanh như muốn cùng vui đùa với lá. Những chú chim nhỏ hót véo von cùng ve kêu lích rích như đám học trò rôm rả nói chuyện. Tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc vui tươi, chào đón một ngày mới tại ngôi trường mến thương. Ẩn sau buổi hòa ca là mái trường thân yêu - là người mẹ luôn dang rộng cánh tay, khoan dung với những đứa con bé bỏng.
Ở ngôi trường Thăng Long kính yêu, thầy cô chính là những người lái đò luôn âm thầm chắp cánh cho những khát vọng của học trò. Em luôn cảm nhận được tình yêu thương và sự tận tụy của họ với nghề giáo. Qua từng ánh mắt, từng lời giảng, lời nói trìu mến với những học sinh, qua cả những triết lí và bài học sâu sắc, em đều thấy được sự hi sinh thầm lặng mà thầy cô dành đến với các đứa con của mình. Mỗi bài học, mỗi lời khuyên đều chứa đựng tâm huyết, như những ngọn đèn soi sáng con đường chúng em đi. Thầy cô không chỉ dạy kiến thức, mà còn dạy chúng em biết sống tử tế, biết yêu thương và chia sẻ. Mỗi khi vấp ngã, chính thầy cô là người nâng đỡ, khích lệ để chúng em tiếp tục cố gắng. Tình yêu và lòng tận tâm ấy khiến em luôn cảm phục, biết ơn và tự hứa sẽ nỗ lực học tập thật tốt để không phụ lòng người đã dìu dắt mình trên hành trình trưởng thành.
Tuổi học trò trôi qua như một cơn gió nhẹ, mang theo biết bao kỷ niệm ngọt ngào của tình bạn. Em sẽ chẳng thể nào quên những năm tháng kỉ niệm tuổi học trò cùng những người bạn. Đó là những buổi sáng cùng nhau vội vã đến lớp, những giờ ra chơi rộn ràng tiếng cười, hay những buổi chiều tan học cùng nhau đi bộ dưới hàng cây đầy nắng. Tình bạn thời ấy hồn nhiên và trong sáng đến lạ - chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười là đủ hiểu nhau. Có những lần giận dỗi, nhưng rồi chỉ cần một câu xin lỗi vụng về là mọi buồn giận tan biến. Những kỷ niệm ấy, tưởng nhỏ bé thôi mà lại khắc sâu trong tim, để khi lớn lên, ta chợt mỉm cười mỗi khi nhớ lại. Bởi tuổi học trò và tình bạn năm ấy - chính là một phần thanh xuân dịu dàng, là nơi ta học được cách yêu thương, sẻ chia và trân trọng những điều giản đơn nhất trong cuộc sống.
Mái trường Thăng Long - nơi em gắn bó suốt những năm tháng học trò - không chỉ là một ngôi trường, mà còn là một phần ký ức, là niềm tự hào lặng lẽ trong tim em. Trường mang trong mình bề dày truyền thống đáng trân trọng, với biết bao thành tích rực rỡ mà thầy cô và học sinh đã cùng nhau vun đắp. Từng tấm bằng khen treo trên tường, từng lá cờ thi đua phấp phới trong gió như kể lại câu chuyện của bao thế hệ đã miệt mài nỗ lực, đã cống hiến và làm rạng danh mái trường thân yêu giữa lòng Hà Nội.
Mỗi khi đi qua cánh cổng khắc dòng chữ “Thăng Long”, lòng em lại dâng lên một cảm xúc khó tả - vừa tự hào, vừa xúc động. Em thấy mình thật nhỏ bé nhưng cũng thật may mắn khi được học tập trong ngôi trường ấy, nơi thầy cô không chỉ dạy con chữ mà còn dạy cách làm người, cách yêu thương và ước mơ. Chính truyền thống tốt đẹp, tinh thần hiếu học và sự tận tâm của thầy cô đã thắp lên trong em ngọn lửa khát vọng vươn lên. Em luôn nhủ lòng phải cố gắng từng ngày, để một mai khi rời xa mái trường này, em có thể mỉm cười mà nói rằng: “Em cũng đã góp một phần nhỏ bé của mình vào niềm tự hào mang tên Thăng Long.”
|
|
Dẫu mai này có rời xa, hình ảnh về mái trường Thăng Long vẫn sẽ mãi ở lại trong trái tim em - nơi lưu giữ những kỷ niệm trong trẻo của tuổi học trò, những nụ cười hồn nhiên bên bạn bè và ánh mắt dịu hiền của thầy cô. Chính nơi đây đã dạy em biết yêu thương, biết ước mơ và biết trân trọng từng khoảnh khắc bình dị của cuộc sống. Em sẽ luôn tự hào vì đã từng là một phần của mái trường giàu truyền thống và đầy ắp yêu thương ấy, để rồi dù đi đến đâu, Thăng Long vẫn sẽ là điểm tựa dịu dàng, là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn em trong suốt hành trình trưởng thành!
(Học sinh Phan Khánh Vy – Lớp 8B)