HOA BIẾT ƠN
Tháng Ba về, sân trường như rộn ràng hơn bởi có ngày 8 tháng 3, ngày dành để tôn vinh những người phụ nữ yêu thương. Nhân dịp đặc biệt ấy, em muốn tặng cô giáo dạy Văn một món quà nhỏ nhưng chứa đựng nhiều tình cảm. Sau khi suy nghĩ rất lâu, em đã quyết định tự tay móc một bông hoa hướng dương bằng len để tặng cô. Món quà tuy nhỏ nhưng chứa đựng tất cả sự kính trọng và biết ơn mà em muốn gửi tới cô.

Trong những buổi tối, em kiên nhẫn ngồi móc từng mũi len nhỏ. Khi từng cánh hoa dần hiện ra trên tay, em cảm thấy rất vui và cũng rất hồi hộp, vì đây là món quà em tự làm để dành tặng cô. Những cánh hoa mềm mại xếp đều xung quanh giống như những tia nắng nhỏ đang tỏa ra. Khi cầm trên tay, em cảm thấy bông hoa rất ấm áp vì nó được làm bằng cả tấm lòng và được móc rất cẩn thận. Nhìn bông hoa nhỏ ấy, lòng em như được thắp sáng bởi ánh nắng của mùa xuân. Điều đặc biệt, em đã móc bông hoa có mười hai cánh. Với em, mười hai cánh hoa giống như mười hai tháng trong một năm. Suốt từng tháng ngày ấy, cô luôn kiên nhẫn đứng trên bục giảng, nhẹ nhàng giảng bài, lắng nghe và giúp chúng em hiểu thêm nhiều điều hay. Khi móc từng cánh hoa, em lại nghĩ đến một lời chúc dành cho cô: chúc cô luôn mạnh khỏe, luôn vui vẻ và luôn mang đến cho chúng em những bài học hay về cuộc sống. Vì thế, mỗi cánh hoa nhỏ bé ấy như chứa đựng tình cảm chân thành của em gửi tới cô.
Em chọn hoa hướng dương vì loài hoa này luôn hướng về phía mặt trời. Đối với em, cô giáo cũng giống như mặt trời. Cô mang đến cho chúng em ánh sáng của tri thức và sự ấm áp của tình yêu thương. Nhờ những bài giảng của cô, những câu chuyện và bài thơ trong sách trở nên thật gần gũi và sinh động. Em dần hiểu rằng, văn học giúp con người biết cảm nhận cái đẹp và biết yêu thương nhiều hơn.
Vào giờ học hôm đó, em hồi hộp khi bước lên bàn giáo viên để tặng cô. Khi nhận bông hoa, cô mỉm cười cảm ơn và chúc em chăm ngoan, học tốt. Cô nói đây là món quà tự làm nên rất đáng quý. Nụ cười của cô làm em cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc. Ánh mắt cô lúc ấy như sáng lên, khiến em càng thêm tin rằng món quà nhỏ của mình đã mang đến cho cô một niềm vui rất lớn.
Đối với em, cô giáo dạy Văn giống như một bông hoa hướng dương luôn tỏa sáng, ấm áp và lặng lẽ mang đến ánh sáng cho học trò. Những người thầy, người cô vẫn ngày ngày âm thầm gieo những hạt giống tri thức, để rồi từ đó biết bao ước mơ của học trò được nảy mầm và lớn lên.

Ngày 8/3 năm nay đã trở thành một kỷ niệm thật đẹp trong lòng em. Kỷ niệm về một bông hoa nhỏ do chính tay em làm ra, nhưng chứa đựng tình cảm lớn dành cho cô giáo của mình. Hình ảnh cô giáo với những bài giảng sâu lắng vẫn sẽ luôn ở lại trong ký ức của em.