Trang chủ Tin tức - sự kiện

Hương quê trong nỗi nhớ

31/01/2026

“Anh đi anh nhớ quê nhà

Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương”

Câu ca dao ấy cứ vang vọng mãi trong tâm trí tôi suốt những năm tháng tuổi thơ, như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng về nơi chôn rau cắt rốn. Với tôi, hai tiếng “Quê hương” không chỉ đơn thuần là nơi mình sinh ra, mà còn là miền ký ức êm đềm, mộc mạc và là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất. Nơi ấy chính là mảnh đất Hưng Yên thân thương – nơi đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi bằng những gì bình dị và ngọt ngào nhất.

Hưng Yên trong tâm trí tôi trước hết là một miền xanh ngắt của những vườn cây trĩu quả. Làm sao có thể quên được hình ảnh những chùm nhãn lồng – thức quà được mệnh danh là “vương giả chi quả” của vùng đất Phố Hiến mỗi độ hè về. Khắp các nẻo đường từ thành phố đến Khoái Châu, Kim Động, đâu đâu cũng rực lên sắc vàng nâu của nhãn chín. Những chùm quả mọng, cùi dày, hạt nhỏ, khi ăn có vị ngọt thanh tao và hương thơm đặc trưng không nơi nào sánh được. Bên cạnh sản vật quý giá, quê hương tôi còn tự hào với vẻ đẹp trầm mặc của Phố Hiến – nơi từng một thời lừng lẫy “Thứ nhất Kinh kỳ, thứ nhì Phố Hiến”. Những ngôi chùa cổ kính như chùa Chuông, đền Mẫu hay rặng nhãn cổ thụ soi bóng bên hồ Bán Nguyệt đã tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ thường. Mỗi độ xuân về, tiếng trống hội rộn ràng như đánh thức những giá trị văn hóa ngàn đời. Nhưng có lẽ, điều khiến tôi nặng lòng nhất với mảnh đất này chính là sự chất phác, cần cù của con người nơi đây – những con người chịu thương chịu khó, đã gặt hái được nhiều thành đạt như chính ông ngoại kính yêu của tôi. Nhắc đến ẩm thực Hưng Yên, bên cạnh vị ngọt của nhãn lồng, tôi còn đau đáu nhớ về hương vị bát canh cá rô đồng quê mẹ. Đó là hương vị của tuổi thơ, của tình thân mà bấy lâu nay tôi thèm được nếm lại. Đã lâu rồi chưa được về quê, mùi thơm của gừng, vị ngọt đậm đà của cá rô đồng trong bát canh nghi ngút khói vẫn luôn là một kỷ niệm khó phai mờ trong lòng tôi.

Mảnh đất Hưng Yên với vị ngọt nhãn lồng, hương thơm bát canh cá rô và vẻ cổ kính của Phố Hiến đã nuôi dưỡng tâm hồn tôi lớn khôn từng ngày. Dẫu mai này có đi xa đến đâu, hình ảnh quê hương hiền hòa vẫn mãi là điểm tựa tinh thần, là bến đỗ bình yên nhất trong trái tim nhỏ bé của tôi. Tôi tự hứa sẽ học tập thật tốt để sau này góp sức mình xây dựng quê hương thêm giàu đẹp, để hai tiếng “Hưng Yên” mãi mãi là niềm tự hào kiêu hãnh trong lòng tôi.

Bảo Nguyên - 7A9
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 24 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh