Khi những ngày bình thường bỗng trở nên đáng nhớ
Đã sang học kỳ 2 cuối cùng của lớp 9, tôi thường thấy mình im lặng hơn. Không hẳn là buồn, cũng chẳng hẳn là vui. Chỉ là có những lúc, giữa một ngày rất bình thường ở trường, lòng tôi bỗng chùng xuống, như thể đang đứng trước một điều gì đó sắp đổi thay, dù nó vẫn còn ở khá xa.
Kỳ thi vẫn còn phía trước. Thời gian, xét cho cùng, vẫn chưa quá gấp gáp. Dạo này đến lớp, tôi vẫn ghi chép bài vở, lắng nghe thầy cô giảng bài, vẫn lo lắng cho những điểm số và những câu hỏi chưa tìm ra lời giải như mọi ngày. Mọi thứ vẫn vận hành theo nhịp quen thuộc. Nhưng chính trong cái quen thuộc ấy, tôi bắt đầu nhận ra một điều rất khác: tôi đang nhìn mọi thứ lâu hơn, kỹ hơn, như sợ rằng chỉ cần lơ là một chút thôi, mình sẽ vô tình bỏ lỡ.
Có những buổi sáng bước vào lớp, tôi chợt nghĩ “không biết sau này mình còn được ngồi ở đây bao nhiêu lần nữa?”. Có những buổi chiều tan học, tôi đi chậm lại một chút, nán lại nhìn sân trường dù chẳng có lý do cụ thể nào. Tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ gắn bó với nơi này đến vậy, cho đến khi ý nghĩ về việc rời đi bắt đầu len lỏi trong tâm trí.
Áp lực thi cử ngày một rõ ràng hơn. Những trang vở dày lên, những buổi học kéo dài liên miên, và những đêm trằn trọc tôi tự hỏi mình “đã sẵn sàng chưa?”. Tôi cố gắng hướng về tương lai, nhưng đôi khi lại bị níu lại bởi hiện tại. Bởi tôi hiểu, dù kỳ thi có quan trọng đến đâu, thì quãng thời gian này cũng chỉ đến một lần trong đời.
Tôi nhận ra rằng mình không buồn vì sắp chia tay. Tôi buồn vì đã bắt đầu ý thức được giá trị của từng ngày còn ở đây. Những tiết học tưởng như dài lê thê, những lần than mệt với bạn bè, những khoảnh khắc rất nhỏ mà trước đây tôi chẳng mấy để tâm, giờ lại trở nên quý giá. Có lẽ, khi người ta bắt đầu biết nhớ về những điều vẫn đang hiện hữu, là lúc người ta đã bắt đầu lớn.
Tôi chưa muốn gọi tên cảm giác này là chia tay. Vì thật ra, chúng tôi vẫn còn thời gian, vẫn còn mấy tháng nữa để học, để cười, để cùng nhau mệt mỏi vì bài vở. Nhưng trong lòng tôi, một nỗi nhớ rất khẽ đã xuất hiện — nhớ trước cả khi rời xa, nhớ những điều vẫn còn đang trong hiện tại.
Có những lúc tôi ước thời gian trôi chậm lại. Không phải để trốn tránh kỳ thi, mà để được ở lại thêm một chút với phiên bản của chính mình ở hiện tại — một phiên bản còn vô tư, còn được gọi nơi này là “nhà”, còn có thể gặp những con người quen thuộc mỗi ngày mà không cần hẹn trước.
|
|
Tôi biết rồi ai cũng sẽ phải bước tiếp, mỗi người sẽ có một con đường riêng để đi. Nhưng trước khi điều đó xảy ra, tôi mong mình đủ bình tĩnh để sống trọn vẹn những ngày còn lại nơi đây, đủ tỉnh táo để thực hiện mục tiêu, và đủ dịu dàng để yêu thương trọn vẹn.
Tôi đang ở trong những ngày chưa nói lời chia tay.
Nhưng tôi đã bắt đầu thấy nhớ…
Và có lẽ, chính điều đó khiến những ngày cuối năm này bỗng trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết!
(Học sinh Thuỷ Anh lớp 9A5)