Lý Tự Trọng – ngọn đuốc bất diệt của lý tưởng cách mạng
Trong hành trình lớn lên của mỗi người, sách chính là người thầy im lặng nhưng vĩ đại nhất. Có những cuốn sách đọc xong rồi quên, nhưng cũng có những cuốn sách chạm đến tận cùng cảm xúc, làm thay đổi cả nhận thức và lý tưởng sống của chúng ta. Cuốn sách "Lý Tự Trọng" nằm trong bộ sách "Tấm gương tuổi trẻ Việt Nam" chính là một tác phẩm như thế. Đây không đơn thuần là một bản tiểu sử nhân vật, mà là một khúc tráng ca về lòng yêu nước, một biểu tượng bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng lầm than dưới ách thống trị của thực dân Pháp.

Lật mở từng trang sách, người đọc như được ngược dòng thời gian, chứng kiến hành trình đầy sóng gió nhưng cũng rất đỗi tự hào của người thanh niên mang tên Lê Văn Trọng. Sinh ra trong một gia đình yêu nước tại Hà Tĩnh, từ khi còn là một cậu bé, anh đã sớm bộc lộ tư chất thông minh và lòng căm thù giặc sâu sắc. Một trong những phần xúc động nhất của cuốn sách là quãng thời gian anh được sang Quảng Châu (Trung Quốc), được lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc trực tiếp dìu dắt, đặt tên là Lý Tự Trọng và trở thành một trong tám hạt giống đỏ đầu tiên của Thanh niên Cách mạng Đồng chí hội. Tại đây, chân lý cách mạng đã thấm sâu vào máu thịt, hun đúc nên một ý chí sắt đá trong hình hài một thiếu niên nhỏ nhắn.

Cuốn sách đã miêu tả cực kỳ sống động quãng thời gian Lý Tự Trọng trở về Sài Gòn hoạt động. Giữa "hang hùm" của mật thám Pháp, anh hóa thân thành nhiều vai vai diễn: khi là một người bốc xếp ở bến tàu, khi là một cậu bé giúp việc, lanh lẹ luồn lách qua các con hẻm để truyền tin, kết nối mạch máu cách mạng. Đọc đến đây, tôi không khỏi khâm phục sự gan dạ và trí thông minh của anh. Ở cái tuổi mười lăm, mười sáu – cái tuổi mà chúng ta ngày nay vẫn còn trong vòng tay bảo bọc của cha mẹ – thì anh đã một mình đối mặt với hiểm nguy, mang trên vai vận mệnh của cả một phong trào.
Điểm hay nhất của tác phẩm và cũng là phần lấy đi nhiều nước mắt cũng như sự cảm phục nhất của độc giả, là sự kiện ngày 8 tháng 2 năm 1931. Để cứu đồng chí, Lý Tự Trọng đã dũng cảm nổ súng tiêu diệt tên thanh tra mật thám Le Grand và bị bắt. Trong lao tù thực dân, nơi mà "địa ngục trần gian" hiện hữu với những đòn tra tấn dã man, thân hình anh có thể bị bầm dập nhưng ý chí thì không bao giờ quỵ ngã. Cuốn sách đã khắc họa hình ảnh anh Lý Tự Trọng ung dung học tiếng Pháp, đọc báo ngay trong xà phòng tử hình, coi thường cái chết một cách lạ lùng. Câu nói đanh thép của anh trước tòa án thực dân: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác" đã trở thành bản tuyên ngôn bất hủ, là kim chỉ nam cho mọi thế hệ thanh niên Việt Nam suốt gần một thế kỷ qua.
Sự hy sinh của Lý Tự Trọng ở tuổi 17 là một nốt nhạc bi tráng trong bản hùng ca dân tộc. Anh ngã xuống khi cuộc đời mới bắt đầu nở rộ, nhưng lý tưởng của anh thì còn sống mãi. Cuốn sách đã khép lại bằng những trang viết đầy xúc động về giây phút anh bước lên máy chém, vẫn hiên ngang hát vang bài "Quốc tế ca" khiến ngay cả kẻ thù cũng phải ngả mũ kính phục.
Gấp cuốn sách lại, lòng tôi vẫn còn xao động mãnh liệt. Cuốn sách không chỉ cung cấp kiến thức lịch sử mà còn đặt ra cho mỗi người trẻ chúng ta hôm nay một câu hỏi lớn: "Chúng ta đã và đang làm gì để xứng đáng với sự hy sinh của những người đi trước?". Trong bối cảnh hòa bình, "con đường cách mạng" của thanh niên không còn là cầm súng ra chiến trường mà là con đường chinh phục tri thức, lao động sáng tạo và cống hiến để xây dựng đất nước giàu mạnh.
Tóm lại, cuốn sách "Lý Tự Trọng" là một viên ngọc quý trong tủ sách giáo dục truyền thống. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: tuổi trẻ không đo bằng độ dài của năm tháng, mà đo bằng chiều sâu của lý tưởng và độ nóng của trái tim dành cho Tổ quốc. Đây chắc chắn là cuốn sách mà bất kỳ người trẻ nào cũng nên đọc ít nhất một lần trong đời để tìm thấy ngọn lửa dẫn đường cho chính mình.