Mỗi khi Tết đến, tôi lại nhớ về một kỷ niệm đặc biệt của Tết năm lớp 3. Khi ấy, gia đình tôi đang sinh sống tại nước Đức. Mỗi dịp đầu năm, cả nhà tôi thường đến nhà bác họ để cùng nhau đón Tết trong không khí ấm áp và sum vầy. Nhà bác tôi ở khá xa, chúng tôi phải đi tàu hơn hai tiếng đồng hồ mới tới nơi. Dù quãng đường dài nhưng ai cũng vui vẻ vì được gặp gỡ người thân và cùng hàn huyên, nhớ về quê hương.
Kỳ nghỉ Tết năm ấy trôi qua rất nhanh. Đến ngày trở về nhà, do phía trước có công trình thi công nên con tàu chúng tôi đi phải dừng lại đột ngột và yêu cầu hành khách chuyển sang một tuyến khác. Sự việc diễn ra bất ngờ, lại không có thông báo trước nên gia đình tôi phải nhanh chóng chuẩn bị để kịp đổi tàu. Khi đó, em tôi còn rất nhỏ và đang ngồi trong xe đẩy, còn bố mẹ thì mang theo khá nhiều hành lý. Mẹ dặn tôi xuống tàu trước và đứng chờ, còn bố mẹ sẽ đưa em và đồ đạc xuống sau.
Trong lúc vội vàng, tôi bước lên một con tàu gần đó và nghĩ rằng đó chính là chuyến tàu gia đình tôi cần chuyển sang. Nhưng chỉ ít phút sau, con tàu ấy bất ngờ lăn bánh rời ga. Khi nhìn lại, tôi không thấy bố mẹ đâu. Tôi chợt nhận ra mình đã lên nhầm tàu. Lúc ấy, tôi cảm thấy rất lo lắng và hoang mang, tim đập mạnh vì sợ hãi. Sau một lúc tự trấn tĩnh, tôi cố gắng bình tĩnh lại và nghĩ rằng trên tàu chắc chắn sẽ có bác lái tàu hoặc bác nhân viên soát vé. Tôi đi ngược về phía đầu tàu và thật may mắn khi gặp được bác lái tàu. Tôi kể lại rõ ràng mọi việc cho bác nghe và bác đã đồng ý giúp tôi. Bác nhanh chóng liên hệ với ga tàu và gọi điện cho mẹ tôi. Khi nghe thấy giọng mẹ qua điện thoại, tôi biết bố mẹ đang rất lo lắng. Tôi cố gắng nói giọng vui tươi, nói rõ tình hình và trấn an mẹ rằng tôi vẫn an toàn, đang được bác lái tàu giúp đỡ. Dù trong lòng vẫn còn lo, tôi hiểu rằng mình cần bình tĩnh để bố mẹ yên tâm hơn.
Sau nhiều giờ, bác lái tàu đã đưa tôi quay ngược trở lại nhà ga nơi bố mẹ và em tôi đang chờ đợi. Khi vừa bước xuống tàu, mẹ ôm chặt tôi vào lòng, còn bố tôi đứng bên cạnh với ánh mắt đầy lo lắng và nhẹ nhõm. Cuối cùng, chúng tôi cũng trở về được thành phố quen thuộc của mình. Sau sự việc lần ấy, tôi vô cùng biết ơn bác lái tàu tốt bụng vì đã giúp tôi vượt qua một tình huống khó khăn. Kỷ niệm Tết năm đó không chỉ là một kỷ niệm khó quên trong tuổi thơ tôi mà còn dạy tôi một bài học quan trọng đó là khi tham gia giao thông hay đi xa, cần luôn chú ý, làm theo sự hướng dẫn của bố mẹ và bình tĩnh khi xảy ra vấn đề gì.
Năm học 2025 - 2026