Trang chủ Tin tức - sự kiện

Một ngày xuân ở lại mãi trong đời

03/03/2026

Một ngày xuân ở lại mãi trong đời

Có những buổi sáng đi qua đời ta như một cơn gió nhẹ, nhưng cũng có những ngày ở lại mãi, dù năm tháng có trôi xa đến đâu.Với tôi, hình ảnh lớp 9A7 – THCS Thăng Long – cùng nhau gói bánh chưng trong lễ hội văn hoá dân gian ngày mùng 7 tháng 2 của trường chính là một ngày như thế, ấm áp, rộn ràng và thấm đẫm hương vị của tuổi học trò cuối cấp.

Từ những ngày tập gói, cả lớp đã háo hức như đang đếm ngược đến một điều gì rất đặc biệt. Giữa những trang vở dày đặc công thức và những buổi ôn thi căng thẳng, việc được ngồi bên nhau, trước rổ lá dong xanh mướt và chậu nếp trắng ngần, giống như một khoảng lặng dịu dàng mà cuộc sống dành tặng. Tiếng cười vang lên không ngớt. Có bạn loay hoay mãi vẫn chưa gấp được chiếc lá vuông vức, có bạn buộc lạt mà tay run khiến chiếc bánh nghiêng ngả. Thế nhưng chẳng ai chán nản. Chúng tôi kiên nhẫn làm lại từ đầu, sửa từng nếp gấp, ép từng góc bánh cho thật chặt. Trong ánh nắng nhè nhẹ của sân trường vào mùa xuân dịu dàng, những gương mặt rạng rỡ cúi xuống chăm chú, vừa vụng về vừa háo hức không thôi mong về ngày thi chính thức. Ai cũng mong chiếc bánh của lớp mình sẽ thật đẹp, thật chắc, như chính tình cảm của tập thể lớp dành cho nhau-thứ tình cảm chân thành mà có lẽ khó kiếm được ở quãng đường sau này.

Và giữa vòng tròn ấy, cô chủ nhiệm kính yêu-cô Nguyễn Thị Lệ Thuỷ hiện lên như một điểm tựa dịu dàng. Cô không chỉ quan sát mà trực tiếp ngồi xuống bên chúng tôi, nhẹ nhàng cầm tay từng bạn để chỉnh lại cách gấp lá, chỉ cách đong nếp sao cho vừa đủ, nhắc phải dàn đậu thật đều để khi cắt bánh không bị lệch. Cô tỉ mỉ đến từng li từng tí, từ việc lau lá sao cho sạch đến cách buộc lạt phải cân đối bốn góc. Có lúc cô khẽ bật cười vì chiếc bánh “hơi méo” của chúng tôi, nhưng sau đó lại ân cần hướng dẫn làm lại. Trong ánh mắt cô là niềm tin lặng lẽ , tin rằng chúng tôi có thể làm tốt, có thể trưởng thành hơn qua từng trải nghiệm nhỏ bé. Sự tận tâm ấy giống như ngọn lửa âm thầm, sưởi ấm và nâng đỡ cả tập thể 9A7.

Rồi ngày thi cũng đến. Không khí sân trường trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Những lớp khác cũng tất bật chuẩn bị, tạo nên một bức tranh xuân đầy màu sắc. Lớp chúng tôi, dù đã tập luyện kĩ càng, vẫn không tránh khỏi hồi hộp. Tim đập nhanh hơn khi tiếng hiệu lệnh vang lên. Những đôi tay từng quen dần với lá dong nay bỗng lóng ngóng lạ thường. Có chút trục trặc, có vài khoảnh khắc bối rối, nhưng chúng tôi vẫn cố gắng hết mình. Mồ hôi lấm tấm trên trán, tiếng cô Thuỷ khẽ nhắc nhở, động viên: “Bình tĩnh, làm từng bước thôi các con”. Lời cô như một sợi dây kéo chúng tôi trở lại với sự tập trung và niềm tin.

Khi kết quả được công bố, đội Thừa Thiên Huế chúng tôi không đạt thứ hạng cao như mong đợi. Một khoảng lặng thoáng qua. Có chút tiếc nuối len vào ánh mắt, có vài tiếng thở dài rất khẽ. Nhưng rồi, thay vì chìm trong buồn bã, chúng tôi chọn cách ngồi lại bên nhau, trao nhau những lời động viên,lời an ủi ấm áp.Rồi tất cả chúng tôi hiểu rằng thứ hạng chỉ là một con số thoáng qua, còn niềm vui được cùng nhau cố gắng, cùng nhau hồi hộp, cùng nhau cười và thở dài mới là điều ở lại lâu dài. Không phải giải thưởng trên bục cao, mà chính những trải nghiệm được sẻ chia đã làm nên ý nghĩa của ngày hôm ấy. Và có lẽ, bài học lớn nhất chúng tôi nhận được không nằm ở bảng xếp hạng, mà nằm trong sự trưởng thành âm thầm khi biết trân trọng hành trình hơn đích đến.

 

Khoảnh khắc cả lớp cùng chia nhau từng miếng bánh chưng còn ấm nóng mới thực sự là điều đọng lại sâu nhất trong tim tôi. Chiếc bánh được cắt ra, không hoàn hảo, không thật sắc nét ở các góc cạnh, nhưng thơm lừng và đầy đặn. Miếng bánh chuyền từ tay này sang tay khác, ai cũng nâng niu như đang cầm một phần công sức của chính mình. Có bạn cười vì phần bánh của mình nhiều đậu quá,có bạn đùa vì góc bánh hơi “lệch chuẩn”, nhưng tiếng cười ấy trong veo và chân thật biết bao. Trong vị dẻo thơm của nếp, vị bùi của đậu, vị đậm đà của thịt, chúng tôi nếm được cả những ngày tập luyện miệt mài, những phút hồi hộp, cả sự tiếc nuối lẫn tự hào. Miếng bánh giản dị ấy bỗng trở thành hương vị của tình bạn, của sự đồng lòng, của những năm tháng cuối cấp đang dần khép lại.

Lễ hội văn hoá dân gian hôm ấy không chỉ là một cuộc thi. Đó là bài học về tinh thần đoàn kết, về việc chấp nhận kết quả dù chưa trọn vẹn, và hơn hết là bài học về sự trưởng thành. Chúng tôi hiểu rằng không phải lúc nào nỗ lực cũng mang lại giải thưởng cao nhất, nhưng chắc chắn sẽ mang lại những kỉ niệm đẹp nhất. Và từ sự tận tâm của cô chủ nhiệm, chúng tôi học được cách kiên nhẫn, cách không bỏ cuộc, cách làm mọi việc bằng cả trái tim.

Sau này, khi mỗi người một ngả, có thể chúng tôi sẽ quên thứ hạng của kì thi hôm ấy. Nhưng tôi tin, sẽ không ai quên được buổi học cùng nhau chia miếng bánh chưng, trong tiếng cười giòn tan và ánh mắt còn vương chút bâng khuâng của tuổi 14,15. Bởi trong chiếc bánh vuông vức ấy, có cả một mùa thanh xuân đang âm thầm chín tới, mộc mạc, trong trẻo và đẹp đến nao lòng.

Bảo Ngọc - HS Lớp 9A7 - Năm học 2025 - 2026
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 29 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh