Mùa Xuân trong em
Mỗi dịp Tết dến Xuân về, khi những cành đào cành mai bắt đầu chúm chím nở rộ và cái mát lành của gió mùa Xuân nhè nhẹ khẽ lướt qua mái tóc, em lại theo gia đình trở về quê hương ở Hải Phòng. Thành phố cảng trong những ngày đầu năm hiện lên với hai nhịp điệu song hành: một bên là sắc màu rộn ràng của chợ Tết, của dòng người tấp nập; bên kia là vẻ trầm mặc lắng sâu trong lớp lớp phù sa của lịch sử. Nhưng có lẽ, điều đã hằn sâu trong em nhiều suy ngẫm nhất, lại chính là chuyến đi lễ tại Đền thờ Nguyễn Bỉnh Khiêm- nơi tưởng niệm bậc đại trí thức của dân tộc Việt Nam ta.

Sáng mùng Bốn Tết, khi ánh nắng xuân khe khẽ của mặt trời dần chiếu lên từng con đường, em đã cùng gia đình đến khu di tích, lòng em bỗng trở nên lặng lẽ hơn, khi nhận ra mình đang đứng trước một miền ký ức của dân tộc, nơi từng bậc đá, từng mái ngói đỏ đều in hằn trong đó là dấu mốc đáng nhớ của người xưa. Bước qua cổng tam quan cổ kính, em bỗng có cảm giác như mình vừa đặt chân vào một miền ký ức tập thể của dân tộc. Những bậc đá rêu phong, những mái ngói cong lặng lẽ in bóng thời gian, từng tán cây già đổ bóng xuống lối– tất cả đã cùng tạo nên một không gian vừa tĩnh tại vừa uy nghiêm. Ở đó, em thấy được rằng, quá khứ không còn là điều xa xôi được lưu giữ trong sách vở, mà như đang hiện diện, thở nhịp chậm rãi giữa thực tại. Em chợt nhận ra: có những không gian không chỉ để tham quan, mà còn để ta nhìn thấy những dấu chân di sản trong dòng chảy thời gian.
Đi sâu vào khu tưởng niệm, em dừng lại thật lâu trước tượng Trạng nguyên Nguyễn Bỉnh Khiêm trong dáng ngồi giảng dạy. Trong dáng ngồi ung dung, ánh mắt hiền từ, điềm tĩnh nhưng sâu trong đó là sự sáng suốt, ông như đang lặng lẽ trao đi tri thức cho từng thế hệ. Ở đó, là những học trò thuộc nhiều tầng lớp khác nhau: từ đứa trẻ thơ vừa chập chững với từng con chữ, đến những mái tóc đã bạc phơ nhưng vẫn lặng lẽ ngồi nghe giảng, từ người áo dài với dáng vẻ tri thức, đến cả những người nông dân chất phác cùng vẻ lam lũ của ruộng đồng. Tất cả hình ảnh ấy, dường như đã khiến em chợt nhận ra rằng, có lẽ tri thức không thuộc về riêng một giai cấp nào, chúng cũng không hề bị giới hạn trước ranh giới của tuổi tác, bởi, chúng chính là ngọn đuốc sáng lặng thầm soi đường, và ở đó, có vị Trạng Trình tài danh ấy, là người cầm đuốc, cho mỗi con người ta trên hành trình trưởng thành.

Bước tới khung trưng bày, em được đọc những câu thơ trong tập “Bạch Vân quốc ngữ thi” của Người. Những vần thơ tưởng chừng hết sức giản dị nhưng hằn sâu trong đó lại hàm chứa bao triết lí nhân văn về con người và lối sống. Lời thơ của Người không cầu kì, hoa mỹ mà nhẹ nhàng, trầm lắng, tựa như một lời khuyên răn thấm thía, khiến tâm hồn em dường như cũng chậm lại giữa nhịp sống hối hả. Em tự hỏi, liệu mình đã thực sự sống đủ chậm để lắng nghe chính bản thân chưa, đã biết trân trọng những điều bình dị xung quanh hơn hay vẫn mải mê chạy theo những giá trị quá đỗi xa vời? Giữa bao ồn ào của cuộc sống hôm nay, những câu thơ ấy của Người, đối với em, chúng như một khoảng lặng trong trẻo, nhắc em hiểu rằng hạnh phúc đôi khi nằm ở chính sự giản đơn, ở cách sống thanh thản, biết đủ và giữ cho mình sự chín chắn, liêm khiết nhất của một con người. Đọc từng dòng thơ, từng câu chữ của Người, em không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của ngôn từ mà còn như được soi chiếu lại chính mình, để học cách sống sâu sắc và ý nghĩa hơn mỗi ngày.
Giữa không gian linh thiêng ấy, em và gia đình cùng khẽ chắp tay cầu mong cho nhau một năm mới thật bình an, mạnh khỏe. Nhưng với em, hơn cả những lời cầu nguyện chân thành ấy, điều ý nghĩa nhất, chính là được trở về quê hương trong những ngày đầu xuân, được sum vầy bên những người thân yêu và được chạm vào cội nguồn của văn hóa dân tộc– những giá trị âm thầm mà vẫn luôn bền bỉ nuôi dưỡng tâm hồn con người ta qua nhiều năm tháng. Chính khoảnh khắc ấy khiến em nhận ra rằng Tết không chỉ là sự khởi đầu của một năm mới, mà còn là dịp để mỗi người tìm lại phần nào đó sâu lắng nhất trong tâm hồn mình.
Rồi đến khi rời khu di tích, ánh nắng xuân cũng đã dần lên cao hơn, nhưng trong lòng em vẫn còn đọng lại một thứ cảm xúc khó tả, khó gọi tên, có lẽ đó chính là sự lắng đọng lại nơi tâm hồn và niềm biết ơn sâu sắc. Đối với em, chuyến đi lần này không chỉ tô đẹp thêm phần kí ước tuổi thơ, mà nó còn âm thầm gieo trong em những bài học đáng quý, rằng bản thân mình phải sống thật ý nghĩa hơn, với bản thân, và với gia đình, quê hương, đất nước.
Đinh An Khanh – Lớp 8A3