Ngoại!
Đầu mùa gió lạnh mưa bay bay
Con ngồi bên ngoại, nghe say chuyện
Còn bao tâm sự không kể xiết
Ánh mắt nhìn xa, kể chuyện xưa.
Nhớ mới ngày nào con còn bé
Hằng ngày bồng bế theo ra chợ
Nhặt nhạnh từng đồng lo bữa tối
Tằn tiện từng hộp sữa cho con.
Ngoại kể rằng năm xưa còn khổ lắm
Bố mẹ bây đi làm cả ngày đêm
Không thời gian lo cho nhà cửa
Ngoại một mình lo hết cả gia đình .
Ngoại ngồi kể mà mắt ngoại đỏ hoe
Về khổ cực khi xưa ngoại gồng gánh
Một đời nắng sớm, mưa chiều, vất vả
Tấm lưng còng gánh cả tuổi xuân đi.
Mái tóc ngoại nhuốm màu thời gian
Đội nắng, đội mưa ,cả bàu trời vất vả
Nếp nhăn đã chở theo năm tháng
Chở theo cả cuộc đời lo toan.
Con vô tâm mảy may không suy nghĩ
Bị cuốn theo cuồng quay của cuộc sống
Ngoại âm thầm lặng lẽ dõi theo
Là điểm. tựa cho con ngày sau này.
Con sợ mai này ngoại chẳng còn
Thế giới trong con như lặng đi
Trong lòng vương vấn ngàn nỗi nhớ
Dẫu biết chẳng thể gọi “ ngoại ơi”
Giờ đây khi lớn con mới thấu
Tình ngoại sâu chẳng nói thành lời
Chỉ mong sao trong kiếp đời ngắn ngủi
Còn được nghe tiếng ngoại ru "à ơi"!
Bài thơ cháu viết kính tặng bà ngoại yêu quý. Cháu kính chúc bà luôn mạnh khoẻ, tràn ngập niềm vui và hạnh phúc bên gia đình chúng ta.
Học sinh Ngô Bảo An
Lớp 8E – THCS Thăng Long