Trang chủ Tin tức - sự kiện

Ngược dòng thời gian cùng tiểu thuyết “Mưa đỏ”

31/01/2026

Giữa cuộc sống hiện đại hối hả tôi thường tìm đến những cuốn sách để thư giãn và khám phá thêm về lịch sử ,cuộc sống và vạn vật xung quanh. Hôm nay hãy cùng tôi ngược dòng thời gian cùng cuốn tiểu thuyết để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc và nhiều cung bậc cảm xúc nhất, đó là tiểu thuyết ‘‘Mưa đỏ” của nhà văn Chu Lai. Không chỉ nổi bật trong văn học, “Mưa Đỏ’’ còn được chuyển thể thành phim điện ảnh cùng tên và tạo được hiệu ứng mạnh mẽ.

Là một trong những tiểu thuyết chiến tranh nổi bật của nhà văn Chu Lai, “Mưa đỏ” đã được tác giả đã viết bằng cả trái tim người lính, bằng cả tâm hồn của một nhà văn . Dưới ngòi bút cùng nhiều cung bậc cảm xúc, ông đã khắc họa lại trân đánh ác liệt, đẫm máu của ông cha ta năm 1972 tại Thành Cổ Quảng Trị : là 81 ngày đêm chiến đấu bên dòng sông Thạch Hãn, là bước tiến lớn trong sự nghiệp giành lại độc lập của dân tộc ta. Cùng tôi bước vào tác phẩm nhé!

Bắt đầu vào một ngày Hà Nội xanh, một màu xanh yên ả nhưng trống trải. Trong những ngày hòa bình đầu tiên, cơn gió hanh hao, hàng cây, mái ngói, khoảng sân, góc nhà lại pha chút buồn và một chút hụt hẫng. Bao quanh ai cũng có tâm trạng cảm xúc trái chiều bởi có những người chồng, người con từ trong rừng xanh trở về cùng thương tật, cơ thể không còn lành lặn cùng dáng đi siêu vẹo. Có những người cho đến giờ chưa thấy hình bóng và có thể không bao giờ còn thấy hình bóng ấy nữa. Nụ cười, niềm vui ngày hòa bình xen lẫn nước mắt là nỗi đau len lỏi trong chờ đợi. Trong không gian kiến trúc cổ kính của Nhà Hát Lớn, buổi hòa nhạc chuẩn bị bắt đầu. Thấp thoáng có bóng hai người phụ nữ: một già, một trẻ, nét mặt phúc hậu nhưng ánh mắt đượm buồn. Bà mẹ ngoài 60 tuổi, còn cô gái trẻ có khuôn mặt xinh đẹp cùng chiếc áo bà ba, cuốn khăn rằn, một vẻ đẹp mộc mạc, mặn mòi của người con gái miền Trung. Cứ thi thoảng cô lại quay sang nắm tay, bà mẹ vẫn mỉm cười hiền từ, nhưng nụ cười ấy trống trải làm sao. Trong ánh sáng mờ ảo của sân khấu, bản giao hưởng vang lên. Bản nhạc mang một âm hưởng tha thiết chạy suốt chiều dài cuộc chiến, làm thức dậy trong lòng người nghe những cảm xúc bồi hồi khác lạ. Giai điệu lúc cuồn cuộn, lúc lại lắng xuống; Lúc nén lại, nhưng có lúc lại như vỡ òa. Đó là giai điệu của mất mát, của lòng kiêu hãnh, là giai điệu về tình yêu và sự chia ly. Khi đoạn đầu của bản giao hưởng kết thúc, một người đàn ông trong cánh gà bước ra giới thiệu rằng: “ Đây là tác phẩm đầu tiên và cũng là tác phẩm cuối cùng của một nhạc sĩ trẻ tài hoa. Anh ấy đã chiến đấu và ngã xuống, hy sinh anh dũng trên chiến trường Thành Cổ Quảng Trị. Bản nhạc này anh viết tặng mẹ nhưng lúc này người mẹ ấy ở đâu, làm gì thì chúng tôi chưa biết được”. Phía dưới sân khấu, toàn thân người phụ nữ run lên, bà gắng cúi mặt xuống như muốn giấu đi sự hiện diện của mình. Cô gái trẻ bên cạnh lại nắm chặt, siết nhẹ tay bà theo từng nhịp đập. Các bạn ạ, đọc đến đây cảm xúc của tôi dâng lên. Trái tim tôi nghẹn lại vì hiểu được nỗi đau mà bà đang nén lại.

Tôi hiểu được tác giả của bản giao hưởng ấy chính là con trai bà. Bản nhạc lại tiếp tục vang lên nóng rẫy như có lửa bên trong. Hòa vào bản giao hưởng đó, hiện ra trước mắt không phải sân khấu mà là khói lửa bom đạn, là bức tường thành lở loét, gạch đá lẫn với các mảnh thân thể của những chiến sĩ đã hy sinh nằm lại. Nước dâng lên khắp nơi cơn mưa trút xuống hối hả. Dường như nước mang màu máu mà mưa rơi xuống cũng chính là màu máu của các anh. Xót xa quá phải không? Thành Cổ năm ấy có một tiểu đội gồm 7 người. Đó là Đặng Huy Cường sinh viên Nhạc viện , là Trần Văn Sen lính đặc công trinh sát lạnh lùng, là Nguyễn Quang Bình: 19 tuổi, sinh viên Mỹ thuật mộng mơ, là Phạm Huy Hải theo nghề bố làm thợ điện , là Trương Đình Tú cậu học trò chưa đủ tuổi nhưng “khai láo” tuổi để được cầm súng ra trận , là Nông Văn Tạ (Tiểu đội trưởng) có một vợ một con, 100% nông dân, là Mai Quốc Tấn: cả tuổi mụ mới là 15. Với tuổi đời còn rất trẻ nhưng họ đã mang trong mình một trái tim bằng thép. Quyết định ra trận để bảo vệ Tổ Quốc của các anh không chỉ là sự hy sinh cá nhân mà còn là một biểu tượng của một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho đất nước. Sau thời gian được huấn luyện, các tân binh ra mặt trận mang theo niềm tin và ý tưởng sắt son. Họ vượt sông Thạch Hãn vào chiến trường bằng con đò nhỏ của O Hồng, và Hồng chính là cô gái có mối tình đầy xúc động với Cường. Cô cũng là người con gái đã luôn siết chặt tay bà mẹ trong buổi hòa nhạc. Bảy người lính đến với nhau bằng tuổi trẻ đầy mộng mơ, đầy hài hước nhưng chính sự khốc liệt của chiến tranh nơi Thành Cổ Quảng Trị đã biến họ thành những anh hùng quả cảm. Họ hiểu rằng tiểu đội còn thì Thành Cổ còn, và nếu Thành Cổ còn thì niềm tin và độc lập tự do của dân tộc còn, nhưng chiến tranh không hề đơn giản . Máu vẫn đổ, đồng đội vẫn ngã xuống, cả tiểu đội lần lượt hy sinh. Mỗi người ngã xuống đều gửi lời chào đồng đội, tiếp thêm năng lượng ý chí và mỉm cười bình thản. Và trong những lời chào ấy, tôi ấn tượng nhất với lời chào tạm biệt của Hải : '' Cuộc chiến đấu bảo vệ Thành Cổ của chúng ta không vô ích, nhất định sẽ thắng lợi. Bình ơi! Cường ơi! Tấn ơi! Các đồng đội ơi! Tôi đi đây , các bạn ở lại hãy nắm chắc tay súng! Chúng nó đang run sơ, chiến thắng cuối cùng sẽ thuộc về chúng ta, những người lính bảo vệ Thành Cổ. Vĩnh biệt ...!'' Đọc tới đây trái tim tôi như bị bóp nghẹn, nước mắt chảy không ngừng.

Sau những ác liệt bom đạn, Cường sang được bờ để dưỡng thương. Tại đây cô y tá chăm sóc cho anh chính là Hồng, cô lái đò hôm nào . Tuy trong bom đạn nhưng một tình yêu trong sáng đã nảy nở . Họ cùng hẹn ước với nhau , ngày đất nước hòa bình anh sẽ dắt cô ra Bắc để gặp mẹ . Lời hẹn ước đó thật bình dị , đó cũng là điều mà hàng trăm nghìn người bộ đội Việt Nam mang trong tim. Khi bình phục Cường không chọn lui về mà tiếp tục quay lại chiến trường. Và rồi anh cũng nằm lại nơi Thành Cổ.

Tác giả không chỉ tái hiện lại sự mất mát của bộ đội ta mà còn nhắc tới nhân vật Quang, một người sĩ quan của Việt Nam Cộng Hòa . Anh nhiều lần đối đầu với Cường trong cả chiến trường và tình trường . Tác giả thật khéo léo đưa vào câu chuyện các nhân vật trái chiều .Cùng là người Việt Nam cùng sống trên một mảnh đất , cùng nói một ngôn ngữ vậy mà chỉ vì chiến tranh mà họ lại trở thành kẻ thù. Đó cũng chính là nỗi đau của dân tộc Việt Nam ta . 81 ngày đêm khép lại sau khi hiệp định đàm phán diễn ra tại Paris thành công . Thành Cổ Quảng Trị đã ngưng tiếng bom , chỉ còn lại đổ nát và sự hy sinh của hàng trăm nghìn chiến sĩ đã anh dũng nằm lại . Cả tiểu đội 1 chỉ còn mình Tấn sống sót . Hình ảnh hai người mẹ mất con tìm về chiến trường xoa tay lên bia mộ thắp hương cho con thật xót xa biết bao . Nỗi đau mất con không gì bù đắp được . Tên của liệt sĩ Đặng Huy Cường hiện lên trên bia đá khiến tôi òa khóc . Tuy con họ không chung lý tưởng nhưng những người mẹ lại chung niềm đau mất con . Mẹ liệt sĩ Cường đến bên phần mộ ở góc trong cùng của nghĩa trang rồi dừng lại xin phép thắp hương cho phần mộ đề tên Nguyễn Văn Quang . Thấy người lạ mẹ Quang run người hai bàn tay chấp trước ngực , hai người mẹ nhìn nhau trong giây lát như thấu hiểu . Bên cạnh dòng sông nước vẫn êm đềm trôi như khúc hát khúc hát ru mọi thứ vào miền thánh thiện , nghỉ ngơi trong yên bình .

''Mưa đỏ'' không chỉ là tác phẩm phản ánh quá khứ mà còn chạm vào cảm xúc của chúng ta ở hiện đại . Tác phẩm còn đưa ta vượt qua khuôn khổ một câu chuyện lịch sử để trở thành một biểu tượng cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và nỗi đau thầm lặng của những người mẹ, người vợ khi chiến tranh qua đi. ''Mưa đỏ'' khiến độc giả chúng ta vừa rơi lệ , vừa tự hào về một dân tộc đã kiên cường vượt qua những ngày tháng khốc liệt ấy.

Chúng ta thật may mắn vì được sinh ra trong thời bình . Hãy sống một cuộc đời thật đẹp , dành thật nhiều tình yêu cho đất nước và cống hiến hết mình để cho Tổ Quốc ta ngày một giàu đẹp các bạn nhé!

 

Lã Ngọc Bích – 7A8
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 46 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh