Tôi là một đứa trẻ rất hạnh phúc vì từ khi sinh ra, tôi đã luôn nhận được tình yêu thương và sự nuông chiều của gia đình và người thân. Kỉ niệm của tôi luôn gắn liền với anh trai: những lần chúng tôi chơi đùa cùng nhau, những lần đánh nhau ầm ĩ chỉ vì một miếng ăn hoặc những lần anh trêu tôi là đồ nhóc thối, nhỏ đần độn. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn yêu thương anh rất nhiều.
Kỉ niệm đáng nhớ nhất giữa tôi và anh là lần cả gia đình về quê chơi khi tôi còn nhỏ. Lúc đó tôi mới 5 tuổi, còn anh đã 15 tuổi rồi. Sáng sớm, bố mẹ tôi đang nói chuyện với ông bà, còn chúng tôi thì chạy ra ngoài sân để chơi với đám trẻ con. Sau đó, chúng tôi cùng chạy nhảy khắp con đường làng. Khung cảnh nơi đó lúc nào cũng bình yên, rực rỡ với những làn gió thổi dịu dàng, tiếng chim ríu rít và các bác nông dân đang nhặt lúa dưới tán cây xanh. Cứ ngỡ mọi thứ thật tuyệt vời cho đến khi có một chiếc xe lao nhanh về phía tôi thì bỗng nhiên anh trai liền kéo lấy tay tôi để trở về. Chỉ trong mấy phút ấy, người tôi đã đơ cứng và hoảng sợ. Hình ảnh lúc đó vẫn luôn gợi nhớ trong đầu tôi; nó khiến tôi ám ảnh đến tận bây giờ. Tôi thật sự rất lo cho anh, không biết anh có bị thương hay không, nhưng anh không hề trách mắng tôi. Ngược lại, anh còn ân cần hỏi han, quan tâm xem tôi có bị thương ở chỗ nào hay không. Buổi chiều, tôi cùng anh đi bắt cá ở dưới đồng. Anh bảo tôi lên bờ để anh tự bắt một mình. Khi anh bắt cá xong, cũng đã tầm 6 giờ tối, chúng tôi liền lủi thủi đi về nhà. Nhìn từ xa, có những con đom đóm lấp lánh trước mắt và những con bướm chập chờn bay lượn quanh những khóm hoa rực rỡ. Buổi tối, khi mọi người đã say giấc, anh và tôi rủ nhau ra sân chơi trốn tìm. Chơi xong, ai cũng ướt nhẹp như chuột lột, nhưng thật sự, buổi tối hôm đó rất vui. Hai ngày cuối cùng đã trôi qua, chúng tôi lại phải lên thành phố.
Sau chuyến đi ấy, tôi cảm thấy rất ân hận vì trước đây đã nghịch ngợm và hay giành giật đồ của anh. Bây giờ, tôi đã lớn, không còn là cô bé mít ướt, nhõng nhẽo và nghịch ngợm như ngày xưa nữa, nhưng tình cảm tôi dành cho anh trai không bao giờ phai mờ. Anh trai là món quà tuyệt vời nhất mà ông trời đã ban tặng cho tôi. Tôi không thể tưởng tượng cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu không có anh trai. Anh à, có lẽ em chưa đủ dũng cảm để nói ra những điều này, nhưng em thật sự rất biết ơn vì luôn có anh bên cạnh. Dù có đôi lúc anh hay trêu chọc, nghiêm khắc, nhưng em hiểu những điều đó đều xuất phát từ sự quan tâm. Anh như một người thầy, người bạn và người cha thứ hai của em, vì anh mãi là chỗ dựa tinh thần mà em luôn tin tưởng. Anh không phải là người anh trai hoàn hảo, và em cũng không phải là người em thật sự tốt, nhưng tuổi thơ của em đẹp hơn nhiều vì đã có anh. Chuyến đi đó đã khiến em lớn lên từng ngày; nó là một kỉ niệm đáng nhớ đối với em.
Cảm ơn anh vì đã xuất hiện trong cuộc đời của em. Kỉ niệm đáng nhớ này em sẽ ghi nhớ đến hết cuộc đời. Dù có kiếp sau, anh vẫn mãi là người anh trai tốt nhất của em.