Người bên cạnh tôi thuở bé
Ông bà tôi là những người mà tôi luôn kính yêu và tôn trọng. Từ nhỏ, tôi đã gắn bó với ông bà vì bố mẹ thường bận công việc, nên nhiều lúc tôi được gửi sang nhà ông bà để chơi hoặc ở lại vài ngày. Nhờ vậy mà tôi có rất nhiều kỷ niệm đẹp với ông bà.
Ông tôi là người nhân hậu và rất kĩ tính. Dù tuổi đã cao nhưng ông vẫn lái xe bon bon trên đường. Tôi thường thấy ông dậy rất sớm để quét sân và rửa xe.Ông làm nghề lái xe nên ông hay chở sếp đi đánh gôn. Ông luôn dặn tôi phải chăm chỉ và siêng năng thì sau này mới thành công.
Bà tôi thì hiền và khéo tay. Bà nấu ăn rất ngon, đặc biệt là sườn chua ngọt và cá kho mà tôi thích nhất. Mỗi lần tôi sang chơi, bà luôn hỏi tôi hôm nay thích ăn món gì. Bà còn dạy tôi khâu cúc áo, gấp quần áo và giúp đỡ bố mẹ những việc nhỏ trong nhà. Bà bảo rằng biết làm những điều đơn giản đó cũng là cách để trở thành người tốt hơn.
Ông bà hay nhắc tôi phải học hành chăm chỉ, sống lễ phép và luôn biết quan tâm người khác. Nhờ những lời dạy của ông bà mà tôi hiểu thêm nhiều điều trong cuộc sống, nó giúp tôi trưởng thành hơn và thấu hiểu hơn.
Nhiều lần tôi được theo bà đi chợ sáng. Bà chọn rau, cá và thịt rất cẩn thận. Tôi chỉ đi theo xách đồ giúp bà nhưng lại cảm thấy rất vui. Đi chợ cùng bà giúp tôi hiểu cuộc sống giản dị của người lớn tuổi, và tôi càng thương bà hơn vì sự chịu khó ấy.
Vào những dịp lễ Tết, cả nhà lại quây quần ở nhà ông bà. Ông bà luôn chuẩn bị sẵn bánh kẹo và trái cây cho con cháu. Tôi thích nhất là lúc lì xì, dù năm đó có khó khăn đến đâu nhưng ông bà vẫn luôn lì xì năm trăm nghìn. Những khoảnh khắc đó khiến tôi cảm nhận rõ hơn tình cảm của tôi dành cho ông bà.
Đối với tôi, ông bà không chỉ là những người lớn tuổi trong gia đình mà còn là hai người luôn dành cho tôi sự yêu thương và quan tâm. Mỗi lần nhớ đến ông bà, tôi luôn cảm thấy bình yên và hạnh phúc. Tôi mong ông bà luôn khỏe mạnh để tôi có thể ở bên chăm sóc và trò chuyện với ông bà lâu dài hơn.
Thời gian trôi qua thật nhanh, tôi dần lớn lên, không còn thường xuyên ở bên ông bà như trước. Nhưng mỗi khi trở về nhà ông bà, tôi vẫn cảm nhận được sự ấm áp quen thuộc, từ căn bếp nhỏ thơm mùi cơm chín đến những câu hỏi giản dị mà đầy yêu thương. Ông bà vẫn vậy, vẫn lặng lẽ quan tâm tôi theo cách riêng của mình, không ồn ào nhưng sâu sắc. Chính tình yêu thương âm thầm ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần, giúp tôi vững vàng hơn trên con đường trưởng thành.
|
|
Mai này dù có đi đâu, làm gì, những kỷ niệm bên ông bà vẫn sẽ luôn ở lại trong tim tôi như một phần ký ức đẹp đẽ nhất. Ông bà chính là người đã dạy tôi biết yêu thương, biết trân trọng gia đình và những điều bình dị trong cuộc sống. Tôi tự nhủ sẽ cố gắng sống thật tốt, học tập chăm chỉ để không phụ lòng mong mỏi của ông bà. Với tôi, ông bà mãi mãi là “người bên cạnh tôi thuở bé”, là nơi bình yên để tôi nhớ về mỗi khi mệt mỏi giữa dòng đời.
Nguyễn Chí Kiên – HS lớp 6A2 năm học 2025 – 2026