Trang chủ Tin tức - sự kiện

Người gieo nắng vào những con số

26/02/2026

Trong cuộc đời mỗi con người, quãng thời gian ngồi trên ghế nhà trường là những năm tháng tươi đẹp nhất. Đó là lúc chúng ta đang ở lứa tuổi chẳng phải chịu áp lực từ xã hội, cái tuổi của sự hồn nhiên, trong sáng và giàu ước mơ. Những kỷ niệm đáng nhớ cùng thầy cô, bạn bè và cả những rung động đầu đời ngây thơ đã dệt nên bức tranh thời học sinh rực rỡ. Nhưng trong tuổi học trò của tôi, có một gam màu riêng biệt, nổi bật giữa toàn thể bức tranh ấy. Gam màu đó như một “vệt nắng” ấm áp lướt qua hiên lớp, dù không dài nhưng đủ để làm thay đổi cái nhìn của tôi về môn Toán học vốn rắc rối và khô khan. Dù “vệt nắng” ấy chỉ đồng hành cùng chúng tôi trong vài tuần, nhưng hình bóng ấy đã trở thành một phần ký ức vô cùng trân quý nhờ sự tận tâm, nét hài hước trong từng tiết học và cả những bài học cuộc sống đã trở thành hành trang quý giá cho con đường phía trước của tôi.

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày thầy bước vào lớp thay cho cô giáo dạy Toán thường ngày. Trong sự ngỡ ngàng của cả lớp, thầy đứng trên bục giảng, nở nụ cười hiền hậu và giới thiệu tên mình là: Hoàng Đại Dương. Cái tên gợi lên một tâm hồn nhân ái, ý chí và trí tuệ bao la. Khác với nỗi lo lắng ban đầu về một người dạy thay xa lạ, giọng nói ấm áp của thầy đã nhanh chóng phá tan bầu không khí ngột ngạt ấy. Khoảng thời gian thầy dạy lớp tôi dù ngắn, chỉ vỏn vẹn vài tuần, nhưng tôi chẳng thể nào quên giọng nói nhẹ nhàng khi thầy giảng lại bài cho tôi, hay những lời an khích lệ mỗi khi tôi bị điểm kém. Tôi cũng nhớ cách thầy giảng bài, không chỉ là kiến thức phức tạp trong sách giáo khoa mà còn là những câu chuyện, những ví dụ thực tế sinh động. Chính sự tận tâm, không quản ngại thân phận "người dạy tạm thời" đã khiến chúng tôi thực sự cảm phục. Thầy chẳng bao giờ đặt nặng chuyện điểm số, điều đó cho thấy một trái tim luôn lắng nghe và thấu hiểu tâm tư học sinh của một nhà giáo yêu nghề. Thầy Dương đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của tôi, khiến tôi từ chỗ sợ hãi môn Toán khô khan sang cảm giác hứng thú, mong chờ mỗi khi tiết học của thầy đến gần.

Nhưng rồi cuộc gặp gỡ nào cũng đến lúc chia ly, ngày thầy hoàn thành nhiệm vụ dạy thay cũng đã tới. Buổi học hôm đó bao phủ bởi cảm giác hụt hẫng, có lẽ vì trong trang nhật ký tuổi học trò, chúng tôi đã trót lưu giữ hình bóng cùng giọng nói thân thương ấy. Lưu giữ cả những bài giảng xen lẫn những câu chuyện hài hước, hóm hỉnh. Mai này khi lớn lên và trưởng thành, tôi sẽ phải rời xa mái trường, nhưng những giá trị đạo đức và lòng nhân ái mà thầy gửi gắm sẽ mãi là hành trang quý giá theo tôi suốt cuộc đời.

Bảo An – Lớp 7A9
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 47 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh