Trang chủ Tin tức - sự kiện

Nơi nắng gió kể lại một thời tuổi thơ

14/03/2026

Nơi nắng gió kể lại một thời tuổi thơ

Mỗi hành trình trong cuộc đời chúng ta giống như một trang sách mới được lật mở. Ở đó, ta không chỉ tìm thấy những bài học quý giá mà còn lưu giữ được những dấu ấn khó phai mờ. Với tôi, chuyến du lịch ở Quảng Bình cùng gia đình vào mùa hè năm lớp bốn chính là một trang viết rực rỡ và đáng nhớ nhất trong cuốn sách tuổi thơ mình. Đó là hành trình để mà mỗi khi nhớ lại, tôi cảm thấy mình như đang được sống lại những ngày hè rực rỡ ấy.

Đêm trước ngày đi, tôi háo hức chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho chuyến du lịch, kiểm tra kĩ càng và nhẩm xem mình còn thiếu sót thứ gì không. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình, tôi nằm lên chiếc giường quen thuộc và định bụng đi ngủ thật sớm để hôm sau tỉnh táo đi chơi. Dù đã tự nhủ phải ngủ sớm sau khi sắp xếp xong hành lý, tôi vẫn nằm thao thức cả đêm, hình dung về những con sóng biển Nhật Lệ và vẻ kỳ vĩ của động Phong Nha đang chờ đợi mình phía trước. Rồi, màn đêm ập xuống. Trong đôi mắt của tôi lúc bấy giờ chỉ còn những khoảnh khắc khi được đặt chân đến miền đất kỳ vĩ mà mới mẻ của đất trời ban tặng cho mảnh đất miền Trung.

Ngay buổi sáng tinh mơ ngày hôm sau, tôi đã dậy thật sớm cùng mọi người để đến bến đỗ chuẩn bị cho cuộc hành trình mới mẻ. Qua cửa sổ trên xe, tôi có thể thấy cái nắng của mảnh đất này như rót mật xuống những nền cát trắng, gió Lào thổi qua khiến không khí trở nên nóng nực, nhưng chính cái nắng ấy mới làm cho nước biển Nhật Lệ trở nên xanh ngắt và động Phong Nha thêm phần mát mẻ.

Điểm dừng chân đầu tiên của tôi chính là Bảo tàng Quảng Bình – nơi không chỉ lưu giữ những kỷ vật quý giá mà còn ghi dấu những vết tích chiến tranh cùng tinh thần đoàn kết bất khuất của người dân nơi đây. Những hiện vật trưng bày từ thời cổ xưa đến giai đoạn kháng chiến chống xâm lược đã giúp tôi thấu hiểu sâu sắc cuộc sống của cha ông từ thuở nào. Ngắm nhìn những kỷ vật ấy, tôi thấy rằng mình thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên trong một đất nước hòa bình, đổi mới. Sau khi chụp một bộ ảnh lưu niệm tại Bảo tàng, chúng tôi tiếp tục hành trình đến với động Phong Nha – Kẻ Bàng.

Hôm đó trời nắng gắt, nên tôi phải mang theo một chiếc mũ xinh xắn bên mình. Trên đường đi, bao cảnh vật hiện ra trước mắt tôi. Nào là cánh đồng vàng óng chín rộ dưới ánh mặt trời đang chờ người tới gặt. Nào là những con mòng biển chao liệng trên mặt làn sóng xanh. Những con chim yến bay lượn trên không trung tạo nên một hình ảnh. Rồi tiếng chim hồng hoàng vang vọng cả đất trời. Mặt sông yên bình đến lạ. Tôi tưởng chừng như cả bầu trời đang hiện rõ dưới mặt sông. Tôi thầm nghĩ: “ Cảnh quan nơi đây thật hùng vĩ đến bao nhiêu!”. Thuyền chúng tôi phải đi khá lâu mới đến nơi. Khi vào đến cửa hang, tôi thấy bóng tối đến gần hơn. Rồi ánh đèn sáng lấp lánh trên những vách đá vôi khiến nơi đây càng trở nên huyền bí và kì ảo. Càng đi sâu vào trong, trời càng tối dần. Và, khi đi đến giữa hang, tôi nghe thấy một tiếng kêu quen thuộc của loài dơi. Chúng sống trong bóng tối nên ánh đèn chiếu đến đâu, chúng lại lẩn tránh sang chỗ khác. Các thuyền cập bến ở địa điểm chung cho du khách được tự đi thăm quan trong hang. Đứng bên dòng chảy từ sông Son chảy vào, tôi cúi xuống rửa tay, đón từng dòng nước mát lạnh của mẹ thiên nhiên ban tặng. Mặt sông trong vắt như chiếc gương không đáy hiện rõ những mảng rêu xanh mướt. Vượt qua bao đồi đá hiểm trở, tôi đã quay về được đến cửa hang. Khi chuẩn bị chia tay động Phong Nha, tôi đã nhờ bố chụp cho một tấm ảnh thật đẹp để kỉ niệm nơi này luôn hiện lên mỗi khi nhớ lại.

Tiếp đến, tôi được đến nơi an nghỉ của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Bác nằm trên đồi có những gò đất cao. Trước mặt là hướng ra biển, chỉ cần quay lưng lại, ta sẽ thấy rằng bác nằm tựa lưng vào ngọn núi Thọ Sơn vững chãi. Đứng trước mộ của Người, giữa không gian lộng gió và sóng biển rì rào, tôi thầm hứa sẽ luôn ghi nhớ công ơn của thế hệ cha ông đã ngã xuống vì độc lập tự do.

Chúng tôi tiếp tục tiến đến với dòng sông Nhật Lệ - nơi mà người mẹ anh hùng đã chiến đấu và hi sinh trong thời kỳ thực dân Pháp đô hộ. Mẹ Suốt- biểu tượng của sự bất khuất và lòng yêu nước khiến tôi ngưỡng mộ vô cùng. Đứng dưới tượng đài của mẹ, tôi khẽ cúi đầu để thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đến với người mẹ của nhân dân Việt Nam. Ánh chiều tà dần buông xuống, cũng giống như sắp kết thúc chuyến đi đến với Quảng Bình của tôi. Và rồi, màn đêm dần buông xuống, tôi đành phải ngậm ngùi chia tay với mảnh đất miền Trung thân yêu này.

Hành trình này đã khép lại trong tâm trí tôi. Dù ngắn ngủi, nhưng nó đã mang lại một cảm xúc sâu sắc, in sâu trong trái tim khiến tôi không bao giờ quên. Chuyến đi về mảnh đất lịch sử này đã cho tôi hiểu được rằng chúng ta cần phải tự hào về mảnh đất miền Trung kiên cường, biết ơn sâu sắc những trang sử vẻ vang của ông cha ta và cố gắng học tập thật tốt để xây dựng đất nước Việt Nam ngày một tươi đẹp và phát triển. Chuyến đi Quảng Bình là một trang ký ức rực rỡ trong mùa hè của tôi. Quảng Bình thực sự là một điểm đến tuyệt vời, một miền di sản mà bất cứ ai cũng nên một lần đặt chân tới để thấy thêm yêu đất nước Việt Nam thân thương. Cuối cùng, tôi chỉ muốn nói rằng:” Tạm biệt Quảng Bình, tôi sẽ cố gắng học tập tốt hơn để xây dựng một đất nước Việt Nam trở nên tươi đẹp và phong phú hơn, chắc chắn tôi sẽ quay trở lại nơi này vào một ngày không còn xa”.

Phan Chúc An - HS Lớp 6A10 - Năm học 2025- 2026
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 15 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh