Trang chủ Tin tức - sự kiện

Ông nội của cháu

31/12/2025
       Kỉ niệm của mỗi người luôn có bóng dáng những người thân yêu đồng hành cạnh bên ta trong những giây phút hạnh phúc và ý nghĩa nhất trong cuộc đời. Đối với tôi, kỉ niệm về ông nội – người đã in đậm trong trí nhớ của tôi với hình ảnh hiền lành, ấm áp và những lời răn dạy về đạo đức – luôn là phần ký ức đẹp đẽ nhất. Tôi còn nhớ những buổi chiều cùng ông tưới cây, đi dạo quanh nhà. Ông nội luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi. Kỉ niệm đáng nhớ nhất giữa tôi và ông là mỗi buổi chiều được ông cõng về nhà. Tuy đó chỉ là một việc rất đỗi bình thường nhưng nó đã khắc sâu trong tâm trí và khiến cho tôi thương ông nhiều hơn.



       Tôi vẫn còn nhớ như in về một buổi chiều bão lũ. Lúc ấy, nước đã ngập đến đùi, còn bố mẹ tôi thì bận đi làm, không thể đón tôi được. Một mình ông đứng sừng sững giữa sân trường, tay cầm một chiếc ô, lặng lẽ chờ tôi. Bóng lưng quen thuộc ấy khiến tôi vừa vui mừng, vừa lo lắng. Tôi vui vì được ông đến đón, nhưng cũng rất bất an khi thấy ông đã già mà vẫn lặn lội giữa mưa bão để đón tôi về. Trên đường về, vì nước ngập quá sâu nên ông đã cõng tôi. Khi ấy, tôi còn nhỏ, trong mắt tôi, ông như một vị anh hùng đã đến cứu tôi khỏi nguy hiểm của mưa bão. Tôi ngây ngô hỏi ông: “Ông ơi, ông có mệt không ạ?” Ông mỉm cười hiền hậu và xoa đầu tôi: “Ông không mệt, chỉ cần cháu về nhà an toàn là ông vui rồi.” Câu nói giản dị ấy đã theo tôi suốt những năm tháng sau này. Dù thời gian đã trôi qua, ông không còn đủ sức khỏe để cõng tôi như trước, nhưng tình cảm, sự chăm sóc và nỗi lo lắng của ông dành cho tôi chưa bao giờ thay đổi. Khi ông cõng tôi về đến nhà, cả hai ông cháu đều ướt từ đầu đến chân. Sau đó, ông lên nhà bật nước nóng cho tôi tắm, giặt quần áo cho tôi dù lúc đó ông đã rất mệt. Hình ảnh ông ngày ấy và bây giờ không thay đổi nhiều, ông vẫn luôn quan tâm, bảo vệ và nhắc nhở tôi từng chút một. Ông nội và bà nội có tính cách hoàn toàn trái ngược nhau: ông là người rất chăm chỉ, chịu thương chịu khó, luôn vui vẻ, thân thiện với tất cả mọi người; còn bà thì lại mạnh mẽ, cứng rắn và nghiêm khắc dạy bảo mỗi khi tôi làm điều gì sai. Không chỉ trong những lúc mưa bão, ông nội còn luôn quan tâm, chăm sóc tôi từng việc nhỏ hàng ngày. Mỗi sáng, ông dậy sớm để quét nhà, tưới cây rồi thỉnh thoảng dắt tôi đi học. Buổi chiều, rảnh rỗi, ông thường dắt tôi đi dạo quanh xóm, vừa đi vừa kể chuyện ngày xưa. Nhưng thời gian dù có dài đến đâu chăng nữa, ông cũng sẽ già đi. Ông hay nói đùa rằng “kiểu gì cũng sắp sang thế giới bên kia”, đó là điều tôi sợ nhất về ông. Tôi sợ một ngày nào đó ông sẽ không còn ở bên tôi nữa. Đối với tôi, ông nội không chỉ là người thân trong gia đình mà còn là người bạn, người thầy đầu tiên dạy cho tôi những bài học quý giá trong cuộc đời.

       Hình bóng của ông mãi là một mảnh ký ức tươi sáng và rực rỡ nhất trong quãng đời chông gai của tôi. Tôi yêu thương ông rất nhiều và mong ông luôn được mạnh khỏe, ở bên tôi mãi mãi.
Tác giả: Bùi Tú Phương - Lớp 6A2
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 28 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh