Mỗi dịp tết đến, tôi lại háo hức được đi cùng mẹ tới phiên chợ tết tấp nập và náo nhiệt. Tôi và mẹ ghé thăm lúc các gian hàng còn đang tấp nập và bận rộn bán hàng từ rất sớm, bọn trẻ theo bà, theo mẹ đung đưa tay, khuôn mặt của chúng đầy sự hớn hở và thích thú ngắm những sạp hàng đồ chơi bắt mắt.Khác với lúc còn ngái ngủ như thường ngày phải dậy sớm đi học, tôi cũng diện trên mình một bộ áo dài đỏ để tung tăng dạo quanh những sạp hàng bắt mắt đó.

Bỗng nhiên, một mùi thơm nào đó đã đưa tôi và mẹ ghé vào một gian hàng bánh, nơi trưng bày nhiều loại bánh như bánh cốm, bánh khúc, bánh chuối,.. được làm rất khéo léo và thơm ngon. Tôi thích nhất là món bánh chuối được làm trong lớp phủ giòn chỉ có ở nơi đây. Cảm giác mùi thơm nếp, béo ngậy cốt dừa, vỏ ngoài cháy cạnh nhẹ, còn bên trong mềm ẩm dai nhẹ, đậm hương chuối như chẳng bao giờ được thấy.Miếng bánh chuối còn khiến tôi vương vấn cho đến khi tôi theo mẹ vào hàng rau củ đầu chợ để mua lá dong và đậu xanh, về gói bánh chưng. Bà tôi cùng một số cô bác trò chuyện rôm rả với nhau, vừa trò chuyện vừa tươi cười vì đã chọn được những bó lá ưng ý và xanh mướt như vậy, còn không quên chọn thêm những bó lá mùi về đun lấy nước tắm, rửa mặt giúp bỏ những điều không may mắn để tiến bước đến một năm mới đầy vui vẻ. Còn vài bước nữa là đến gian hàng trái cây “ruột” của tôi và nhiều tiểu thương bán trái cây khác nữa. Mọi người chọn những trái bưởi vàng ươm, chín đều và nhiều loại hoa quả như chuối, cam để bày mâm mũ quả.
Chợ ngày tết khi mặt trời dần lên cao như mọi ngày, nhưng lại đông hơn lúc nãy, mẹ tôi ghé gian hàng đồ trang trí của bác Hoa (một hàng xóm láng giềng của mẹ tôi) nơi đây có những chiếc đèn lồng đỏ, câu đối liền đỏ bắt mắt hiện ra trước mắt tôi. Bác liền gợi ý cho mẹ tôi những biểu mẫu rực rỡ, đẹp hoặc những câu đối hay ngày tết. Mẹ tôi ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi chọn những phụ kiện đẹp mắt mua về vì nghĩ rằng nó sẽ giúp trang trí cây đào nhà tôi để bắt mắt hơn. Mua xong tôi cùng mẹ ra về nhưng vẫn còn lưu luyến nhiều với không khí chợ tết quê hương
Tôi đã đi rất nhiều buổi chợ, nhưng chẳng có phiên chợ nào khiến tôi vui như đi chợ tết cùng mẹ ở đây, nơi đây có những thứ không thể có được ở thành phố như một lời chào hỏi, một nụ cười thân quen, một bầu không khí ấm áp, náo nhiệt rất riêng của vùng quê nhỏ yên bình và đẹp đẽ, có một dịp gì sum vầy và chào đón một năm mới may mắn hơn.
Tôi thầm cảm ơn vì trong ký ức tuổi thơ của tôi luôn chứa những kỷ niệm đẹp gắn liền với phiên chợ tết, cùng hình ảnh người mẹ được quay về quê nhà hạnh phúc và vùng quê yên bình, đẹp đẽ.
“Mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi,
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh,
Trên con đường viền trắng mét đồi xanh,
Người các ấp tưng bừng ra chợ tết”
Mỗi lần nghe lời thơ ấy tôi lại nhớ từng khoảnh khắc được theo mẹ đi chợ, nhất là chợ tết ở quê là niềm vui của lũ trẻ chúng tôi. Không phải là những khu chợ sầm uất, hiện đại của thành phố mà là phiên chợ quê gắn với ký ức của tôi mỗi lần Tết đến. Mỗi khi nhắm mắt lại để thả sự quen thuộc qua trí tưởng tượng của mình về khung cảnh phiên chợ nhộn nhịp ấy, lòng tôi lại bồi hồi nhớ về từng hình ảnh thanh bình của quê hương.