Trang chủ Tin tức - sự kiện

Quá khứ và thời gian

07/05/2026

QUÁ KHỨ VÀ THỜI GIAN

Hiện nay, có nhiều người trong chúng ta hi vọng được quay về quá khứ một lần nữa. Có người muốn quay về để nhìn lại người thân đã không còn trên cõi đời này. Có những người lớn trưởng thành đang phải lo lắng cơm áo gạo tiền muốn quay về lúc còn đeo chiếc khăn quàng đỏ cùng với chiếc áo trắng trên mình, quay về nhưng buổi chiều chạy nhảy say sưa với lũ bạn và bữa cơm tối được nấu sẵn khi về nhà Họ cứ mãi say miết với vớt suy nghĩ của mình:" Nếu thời gian quay lại… " Nhưng điều đó đôi khi lại là chấp niệm lớn nhất của một con người.

Thời gian là gì? Nó có quay lại được không? Hay ta chỉ đang cố viết tiếp câu chuyện của mình trong quá khứ “ Nếu… thì mình bây giờ ra sao?”. Thời gian là khái niệm diễn ra trước sau của các sự kiện (quá khứ, hiện tại, tương lai), trôi theo một chiều duy nhất và là thước đo vận động của vật chất. Quá khứ là toàn bộ các sự kiện, hành động và thời gian đã xảy ra trước hiện tại, không thể thay đổi hay lấy lại được. Vậy nên ta KHÔNG thể quay về hay thay đổi quá khứ.

Tại sao họ lại mong muốn quay về quá khứ? Vì họ có chấp niệm trong long họ lưu luyến, luyến tiếc điều gì đó trong quá khứ. Nhưng … nó đã trôi qua rồi. Không nên mải mê chạy theo chấp niệm trong quá khứ mà hãy hướng tới tương lai. Tại sao mọi người cứ muốn chốn tránh hiện thực bằng cách nép mình trong những mảnh kí ức màu hồng đang dần tan biến? Họ không thấy mệt mỏi vì hiện thực vẫn như vậy. họ vừa phải học cách đối diện, vừa phải học cách bảo vệ để cho “mảnh kí ức” kia tan biến chậm thôi. Tuyệt vọng vì bản thân mình đã cố níu giữ lại nhưng nó lại như một que kẹo bông ngọt ngào bị ngâm trong nước. Chầm chậm…. chầm chậm…. tan biến hết không còn lại gì cả.

Tôi từng đọc một cuốn sách, trong đó có nói thế này: "Tôi quyết định rời bỏ quá khứ để sống cho tương lai." (Gloria Attar). Vậy, ta nên học cách buông bỏ và hướng tới tương lai. Vì quá khứ cũng như nắm cát trong long bàn tay, càng nắm chắt không buông, đến lúc xòe tay ra lại chẳng còn lại bao nhiêu cả. Chỉ còn lại một ít vô nghĩa khiến ta nuối tiếc mà thôi… Ta không nên cố chấp và tự tay nhốt mình vào chiếc lồng giam mang tên “ Quá khứ”.

Nguyễn Phương Nhi – HS lớp 6A2 - Năm học 2025-2026
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 7 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh

Tin video