Tháng Ba, Thăng Long và những khoảng trời gửi lại
Tháng Ba.
Khi những chùm hoa sưa bắt đầu dệt trắng những góc phố Hà Nội và cái se lạnh cuối xuân vẫn còn vương vấn trên vai áo, tôi chợt giật mình nhận ra: Đây là tháng Ba cuối cùng tôi còn được gọi mình là một học sinh dưới mái trường THCS Thăng Long.
Bốn năm – một khoảng thời gian không quá dài so với một đời người, nhưng lại là cả một thời thanh xuân rực rỡ nhất của tôi. Những ngày này, đi dọc hành lang lớp học, nhìn nắng rơi nhẹ trên những ô cửa sổ cũ, lòng tôi lại dâng lên một cảm xúc khó tả. Vẫn là bảng đen, phấn trắng, vẫn là tiếng cười đùa giòn tan ngoài sân trường, nhưng sao hôm nay thấy thương, thấy nhớ đến lạ kỳ.
Tháng Ba ở Thăng Long năm nay dường như hối hả hơn. Những tập đề cương dày cộp, những giờ học ôn miệt mài cho kỳ thi vào lớp 10 đang cuốn chúng tôi đi. Trong cái không khí khẩn trương ấy, đôi khi chúng tôi bắt gặp ánh mắt lo lắng nhưng đầy tin yêu của thầy cô. Tôi nhớ những bài giảng say sưa, nhớ cả những lời nhắc nhở nghiêm khắc mà giờ đây tôi hiểu rằng đó là hành trang quý giá nhất để chúng tôi vững bước vào đời. Dưới mái trường mang tên Thăng Long hào hùng này, chúng tôi không chỉ được học kiến thức, mà còn được học cách làm người, học cách yêu thương và sẻ chia.

Nhớ biết bao những buổi chiều cùng đám bạn ngồi dưới gốc cây già nơi sân trường, kể nhau nghe về những ước mơ vào trường chuyên, lớp chọn. Những cái nắm tay thật chặt, những lời hứa sẽ mãi là bạn thân... tất cả như mới vừa hôm qua. Tháng Ba mang đi chút ẩm ướt của mùa xuân, nhưng lại để lại trong lòng chúng tôi những nốt trầm xao xuyến. Chúng tôi đang sống những ngày “chạy đua” với thời gian, vừa mong thời gian trôi nhanh để chạm tay vào cánh cửa tương lai, lại vừa khẩn khoản cầu xin kim đồng hồ hãy quay chậm lại, để được ở bên nhau thêm một chút, để được là những đứa trẻ vô tư dưới bóng mát sân trường này thêm một lần nữa.

Gửi Thăng Long của tôi – nơi đã chứng kiến tôi từ một cô bé lớp 6 rụt rè trở thành một nữ sinh lớp 9 đầy tự tin và hoài bão. Cảm ơn những hành lang đầy gió, cảm ơn tiếng trống trường rộn rã, cảm ơn những người bạn đã cùng tôi đi qua những năm tháng rực rỡ nhất.
Mai này, khi chúng tôi bay đi khắp muôn phương, mỗi khi tháng Ba về, chắc chắn trong tim tôi vẫn sẽ vang lên tiếng gọi “Thăng Long” đầy tự hào. Chúng tôi sẽ mang theo tinh thần của ngôi trường này, mạnh mẽ và kiên cường như tên gọi của nó, để viết tiếp những chương mới cho cuộc đời mình.
Thăng Long trong tim – Mùa chia tay năm ấy.