Cứ thời điểm cuối năm, khi những cơn gió đông hanh hao mang theo hơi thở vội vã của ngày Tết cận kề, trường THCS Thăng Long lại khoác lên tấm áo rực rỡ của Lễ hội Văn hóa dân gian. Với tôi, đây đã là mùa hội thứ tư – một con số đủ để biến mọi hoạt động trở nên thân thuộc như hơi thở. Thế nhưng, giữa cái quen thuộc ấy lại len lỏi một nỗi niềm xốn xang khó tả, bởi tôi hiểu rằng, đây chính là thước phim cuối cùng về mùa Tết mà mình còn được đóng vai chính dưới mái trường này.
Năm nay, lễ hội Thăng Long mang một diện mạo mới khi đổi thành Lễ hội Văn hoá “Đi qua miền di sản” đưa chúng tôi chu du qua các tỉnh thành dọc miền đất nước thay vì tìm hiểu các dân tộc như trước. Nhưng dẫu chủ đề có thay đổi, thì với tôi, khoảnh khắc đáng giá nhất vẫn luôn nằm ở những giờ phút chuẩn bị tất bật, mệt mà vui. Đó là khi tiết học cuối cùng khép lại, nắng chiều cũng vừa kịp tắt trên những tán cây, nhường chỗ cho cái se lạnh đặc trưng của buổi hoàng hôn cuối đông.
Trong ánh sáng bảng lảng ấy, Thăng Long bỗng cởi bỏ vẻ nghiêm nghị hằng ngày để hiện thân thành một “ngôi nhà” ấm áp đến lạ kỳ. Trên sân khấu, thanh âm náo nhiệt từ các tiết mục văn nghệ tập duyệt lần cuối vang vọng khắp không gian; phía dưới sân, những nếp trại đơn sơ dần thành hình dưới bàn tay vụng về nhưng đầy nhiệt huyết của giáo viên - học sinh - phụ huynh. Những ánh đèn bắt đầu sáng lên, xua tan cái tĩnh mịch vốn có của sân trường sau giờ tan tầm. Nhìn những gương mặt bè bạn lấp lánh nụ cười trong sương đêm đang xuống, tôi cứ muốn níu giữ mãi khoảnh khắc này – khoảnh khắc mà Thăng Long không chỉ là nơi để học, mà là nơi để chúng tôi gửi gắm cả tuổi trẻ và tình yêu thương.
Mùa lễ hội cuối cùng dưới mái trường Thăng Long, lớp 9A2 chúng tôi chọn ghi dấu ấn bằng một trải nghiệm hoàn toàn mới “Thi gói bánh chưng”. Chẳng còn là những khán giả đứng bên lề, chúng tôi tự tay chạm vào nếp thơm, lá dong xanh để dệt nên kỉ niệm. Suốt ba bốn ngày ròng rã, góc hành lang lớp học trở thành “xưởng bánh” mini, nơi chúng tôi miệt mài luyện tập với tất cả sự tận tâm và trân trọng.

Dẫu biết rằng việc tập luyện chiếm không ít thời gian giữa những ngày học hành áp lực, nhưng khi nhìn những đôi tay còn lóng ngóng vụng về cố gắng nắn chỉnh từng góc bánh, tôi hiểu rằng mình đang nâng niu những mảnh ghép quý giá cuối cùng của hành trình cấp hai. Những chiếc bánh ấy không chỉ chứa nếp, chứa đỗ, mà còn gói trọn cả những tiếng cười đùa tinh nghịch, những lo lắng hồn nhiên và tình bạn gắn bó suốt bốn năm qua. Đó sẽ là một kí ức rực rỡ, một 'mùi vị' ấm áp mà tôi sẽ mang theo mãi trong hành trang khi phải rời xa vòng tay của Thăng Long thân yêu.
Ngày hôm sau, lễ hội bắt đầu từ bảy giờ sáng. Thật may mắn khi đất trời cũng chiều lòng người; tiết trời không quá lạnh, chỉ điểm xuyết vài hạt mưa xuân lất phất giữa buổi như muốn làm dịu đi cái náo nức trong lòng mỗi học sinh. Khi bước vào sân trường, vẻ trầm mặc đầy tri thức hằng ngày đã hoàn toàn nhường chỗ cho một không gian văn hóa đa sắc màu, một thế giới rực rỡ khiến ai nấy đều choáng ngợp.
Trại của các đội văn hoá đại diện cho các tỉnh thành được dựng lên bao quanh sân trường, ở chính giữa là những hàng ghế để mọi người có thể ngồi lại và thưởng thức những tiết mục văn nghệ. Ở phía sảnh tầng một là những gian hàng đồ ăn với những món rất gần gũi với học sinh. Bầu không khí trong sân trường cứ thế nóng dần lên theo từng nhịp điệu. Tiếng trò chuyện rôm rả hòa quyện cùng nhạc Tết tưng bừng, dệt nên một không gian ấm cúng. Trên sân khấu, các tiết mục văn nghệ lần lượt biểu diễn; mỗi đội là một màu sắc riêng biệt từ trang phục lộng lẫy đến điệu nhảy uyển chuyển mang bản sắc dân tộc của tình thành mình đại diện. Đặc biệt hơn cả là sự góp mặt của các thầy cô giáo trong mỗi tiết mục đó. Nhìn những bóng dáng vốn dĩ nghiêm nghị trên bục giảng nay lại nô nức, rạng rỡ hòa mình cùng học trò, tôi bỗng thấy yêu sao những phút giây này – gần gũi, đáng yêu và ấm áp đến lạ kỳ.
Ngay sau những tiết mục văn nghệ đặc sắc là phần thi gói bánh chưng. Đầu tiên, các thầy cô giáo sẽ lên gói mẫu rồi đến phần thi của các đội. Sau bao ngày luyện tập cũng đến lúc 9A2 chúng tôi toả sáng, dù vẫn có lo lắng, căng thẳng nhưng vẫn cố gắng, tập trung hoàn thành thật nhanh chóng. Nét chữ thư pháp mang hồn Việt viết trên những mảnh giấy hình vuông được gắn vào từng chiếc bánh chưng để trang trí. Cảm giác lúc ấy thật lạ, vừa hãnh diện vì công sức bỏ ra, vừa bùi ngùi vì biết rằng đây là lần cuối cùng cả tập thể 9A2 cùng nhau nâng niu một giá trị truyền thống dưới mái trường Thăng Long này. Những chiếc bánh không chỉ mang hương vị của nếp, của đỗ, mà còn gói ghém cả những kỷ niệm rực rỡ nhất của tuổi học trò.
Khi phần thi kéo co chung kết của các khối và màn giao lưu của các thầy cô, phụ huynh bắt đầu, toàn bộ sân trường Thăng Long như bùng nổ trong một chảo lửa của sự phấn khích. Những tiếng hò reo, tiếng cổ vũ vang dội khắp các ngõ ngách, tạo nên một khung cảnh ồn ào mà sống động đến lạ thường. Với một học sinh lớp 9 như tôi, những âm thanh náo nhiệt ấy vốn dĩ rất đỗi bình thường suốt bốn năm qua, nhưng nay bỗng trở nên vô cùng ý nghĩa. Tôi đứng đó, cố gắng thu vào tầm mắt mọi gương mặt đang rạng rỡ vì chiến thắng, hay cả những nụ cười tiếc nuối của đội thua cuộc, bởi tôi hiểu rằng mình không còn nhiều cơ hội để đắm mình trong bầu không khí này nữa. Tiếng còi trọng tài, tiếng bước chân thình thịch trên sân gạch, hay tiếng gào to gọi tên lớp mình... tất cả bỗng chốc hóa thành bản nhạc chia ly đầy luyến tiếc. Thời gian dường như trôi nhanh hơn qua từng nhịp kéo, mỗi tiếng hô vang như một lời nhắc nhở về những ngày tháng rực rỡ sắp lùi vào miền ký ức. Tôi tự hỏi, liệu sau này khi rời xa Thăng Long, có nơi đâu cho tôi tìm thấy lại những âm thanh vừa hồn nhiên, vừa nồng nhiệt và thấm đẫm tình thân đến thế?
Nhìn những chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt được điểm xuyết bằng những mảnh giấy thư pháp đỏ thắm - thành quả của bao ngày miệt mài, đổ mồ hôi công sức - trong lòng tôi bỗng trào dâng một sự pha trộn kỳ lạ giữa niềm tự hào kiêu hãnh và nỗi tiếc nuối mênh mang. Bởi bất chợt nhận ra, những mùa hội sau, có thể tôi vẫn sẽ tìm đường trở về Thăng Long vào mỗi dịp Xuân sang, nhưng khi ấy, tôi chỉ còn là một “người khách” đứng bên lề của những kỷ niệm. Sẽ chẳng còn bao giờ nữa những buổi trưa cả đám túm tụm, lo lắng chỉ vì một góc bánh chưa tròn, hay những giây phút hò reo đến khản họng để tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội trong trò kéo co. Tất cả những âm thanh rộn rã, những gương mặt thân thương ấy giờ đây bỗng hóa thành những thước phim chậm, cứ tái hiện trong tâm trí như muốn níu giữ bước chân tôi lại.
Bốn mùa lễ hội đi qua là bốn năm thanh xuân rực rỡ nhất đã kết tinh thành những trải nghiệm vô giá dưới mái trường này. Cảm ơn Thăng Long - ngôi nhà thứ hai đã cho tôi một “Ngày hội cuối” thật trọn vẹn và đong đầy nước mắt của sự trưởng thành, để tôi có đủ dũng khí mang theo hành trang ký ức đẹp đẽ này bước tiếp vào những chân trời xa lạ phía trước.