Trang chủ Tin tức - sự kiện

Về miền di sản – Hồn quê Đất Tổ giữa sân trường Thăng Long

10/02/2026

Từ tờ mờ sáng, khi những giọt sương mai còn vương vít trên vòm lá, tôi và Nam đã hào hứng có mặt tại sân trường. Thế nhưng, các thầy cô và các bạn dường như còn đến sớm hơn, ai nấy đều tất bật chuẩn bị cho lễ hội văn hóa dân gian với chủ đề “Về miền di sản”. Giữa không gian còn bảng lảng hơi sương, không khí chuẩn bị đã rộn ràng, thắp lên cái nhiệt huyết của những người con Đất Tổ đang cùng nhau tái hiện lại hồn cốt quê hương.

Tâm điểm của không gian ấy chính là ngôi nhà trại truyền thống – một kiệt tác mộc mạc được dựng nên từ bàn tay khéo léo của cả thầy và trò. Ngôi nhà hiện lên xinh xắn với mái lợp lá cọ xòe ô, vách tre nứa thô sơ mà vững chãi, gợi nhắc về một miền trung du thanh bình, yên ả. Nổi bật trên mái trại là tấm biển gỗ chạm khắc dòng chữ: “Về miền di sản – Đất Tổ Phú Thọ” trang trọng như một lời mời gọi thiết tha, đưa mỗi người ngược dòng thời gian trở về với cội nguồn dân tộc.

Bên trong nhà trại, không gian được bài trí tỉ mỉ và ấm cúng. Những chiếc chiếu đỏ được trải phẳng phiu, trên vách tre, các bộ trang phục dân tộc và đồ dùng sinh hoạt xưa được treo ngay ngắn, kể lại câu chuyện về nếp sống của cha ông từ bao đời. Ở vị trí trang trọng nhất là mâm lễ dâng tổ tiên với đầy đủ hương hoa, bánh trái, thể hiện lòng thành kính sâu sắc. Hai bên lối vào, chúng tôi khéo léo sắp đặt những gồi rơm rơm vàng óng, mâm ngũ quả căng mọng và các sản vật địa phương như bưởi Đoan Hùng, chuối, dứa, ngô, sắn… Đặc biệt, mô hình trống đồng uy nghiêm đặt cạnh những bình gốm và khăn thổ cẩm đã tạo nên một bức tranh văn hóa đa sắc màu. Nhìn cành đào chúm chím nụ xuân và câu ca dao quen thuộc: “Dù ai đi ngược về xuôi – Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng Mười tháng Ba”, tôi bỗng thấy lòng mình trào dâng một cảm giác thiêng liêng và xúc động lạ kỳ.

Suốt buổi sáng, không khí làm việc chưa bao giờ ngơi nghỉ. Mọi người phối hợp với nhau nhịp nhàng, ăn ý: người quét dọn, người cắm hoa, người chỉnh sửa từng nếp gấp khăn, từng góc nhỏ trang trí. Những tiếng cười nói giòn giã, những lời bàn bạc sôi nổi đã xua tan đi cái mệt nhọc. Khi những công đoạn cuối cùng hoàn tất, nhìn ngắm thành quả là một gian trại rực rỡ và đậm chất nghệ thuật, nụ cười rạng rỡ nở trên môi mỗi người. Đó không chỉ là nỗ lực của tập thể, mà còn là tình yêu, là niềm tự hào kiêu hãnh về những giá trị văn hóa dân gian đang chảy trôi trong huyết quản.

Gian trại “Về miền di sản” không chỉ là điểm dừng chân thú vị nhất của lễ hội, mà còn là một “khoảng lặng” quý giá giữa nhịp sống hiện đại. Nó giúp thế hệ trẻ chúng tôi được sống chậm lại để cảm nhận, để trân trọng và khắc ghi những giá trị truyền thống bền vững. Qua lễ hội này, tôi càng thêm yêu mảnh đất Phú Thọ linh thiêng và tự hứa với lòng mình sẽ luôn gìn giữ, phát huy những nét đẹp văn hóa của tổ tiên để mạch nguồn di sản mãi tận ngàn sau.

Nguyễn Hoàng Nguyên – 7A9
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 54 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh