Trang chủ Tin tức - sự kiện

Xanh ngắt những mầm tin dưới bóng cây

06/04/2026

Xanh ngắt những mầm tin dưới bóng cây

Bệnh viện trong tâm thức của nhiều người thường gắn liền với mùi thuốc sát trùng, những tiếng khóc trẻ thơ hay tiếng thở dài trĩu nặng của thân nhân người bệnh. Có những khi, tiếng còi xe cứu thương xé toạc màn đêm khiến ta giật mình tỉnh giấc. Nơi ấy dường như chỉ có nỗi sợ hãi và những cơn đau dai dẳng. Chuyến vào thăm bà nội vừa rồi đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn của tôi, dạy cho tôi bài học quý giá về tình người và ý chí. Ở đó, tôi đã gặp chị Quỳnh Anh – một cô gái chỉ hơn tôi một tuổi nhưng đang phải gồng mình chiến đấu với bệnh tật. Chính nụ cười tỏa nắng và tinh thần lạc quan của chị giữa những cơn đau dày vò đã trở thành tia sáng ấm áp, thắp lên trong tôi góc nhìn khác về nghị lực sống phi thường.

Vào một buổi chiều sau khi tan học, nắng chiếu rọi qua kẽ lá trên những cành cây trước cổng bệnh viện, tôi cùng mẹ vào thăm bà tại bệnh viện E. Phòng của bà nằm ở cuối dãy hành lang, nơi có cây dâu da xoan nở những chùm hoa trắng muốt thanh khiết giữa cái nắng hè oi ả. Bước chân vào phòng, đập vào mắt tôi không phải là những thiết bị y tế lạnh lẽo mà là một khuôn mặt thanh tú nhưng lộ rõ vẻ xanh xao. Đó là Quỳnh Anh. Chị nằm giường kế bên bà nội tôi, đôi tay gầy guộc vẫn đang cắm dây truyền dịch, nhưng đôi mắt chị lại lấp lánh một vẻ kiên cường đến lạ kỳ.

Tại đây, tôi còn bắt gặp bóng dáng những y bác sĩ trong tà áo trắng vội vã. Làn da họ sạm đi vì mệt mỏi, trán ướt đẫm mồ hôi, gương mặt nghiêm nghị nhưng đầy sự lo lắng, thấu cảm cho bệnh nhân. Nhìn dáng đi hối hả ấy, tôi bỗng dâng trào lòng ngưỡng mộ những "thiên thần áo trắng" đã hy sinh thầm lặng để giành giật sự sống từ tay tử thần. Những y bác sĩ ấy tựa như những thiên thần áo trắng, mang theo phép màu để xoa dịu nỗi đau của bệnh nhân. Tôi thầm cảm ơn những người đã dành cả cuộc đời cho ngành Y, cho đất nước, để cuộc sống thêm tươi đẹp và hạnh phúc.

C:\Users\Asus\Desktop\gen-h-22.jpg

Trò chuyện cùng chị Quỳnh Anh, tôi mới biết chị đã gắn bó với nơi này khá lâu để điều trị căn bệnh tim bẩm sinh biến chứng. Có những buổi chiều, tôi chứng kiến chị phải chịu đựng những cơn co thắt dữ dội sau mỗi lần chuyền thuốc. Mồ hôi lấm tấm trên trán, đôi môi mím chặt vì đau, thế nhưng chỉ cần cơn đau vừa dịu đi, chị lại mỉm cười với tôi. Sự lạc quan ấy như luồng gió mát rượi thổi tan không khí nặng nề của phòng bệnh. Chị tâm sự rằng mình không muốn bị bệnh, không muốn bố mẹ phải lo âu, càng không muốn phải rời xa mái trường và bạn bè... Nghe những lời tâm sự chân thành ấy, lòng tôi thắt lại vì thương cảm và xúc động vô cùng.

Chị hơn tôi chỉ một tuổi – cái tuổi đáng lẽ đang được tung tăng đến trường, nhưng chị lại chọn cách "chiến đấu" với số phận trong bốn bức tường vôi trắng. Chị kể về những ước mơ dang dở, về niềm yêu thích đọc sách và vẽ tranh. Trong mỗi lời nói đều không có bóng dáng của sự trách móc hay buông xuôi. Nhìn chị, tôi bỗng thấy những nỗi buồn vụn vặt hay áp lực học tập của mình trở nên thật nhỏ bé. Chị Quỳnh Anh đã dùng chính cuộc đời không may mắn của mình để viết nên một bài học lớn về sự trân trọng cuộc sống và tinh thần dũng cảm trước nghịch cảnh.

Hình ảnh nụ cười tỏa nắng của chị Quỳnh Anh giữa không gian trắng xóa của bệnh viện sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm trái tim tôi. Chuyến đi thăm bà đã khép lại, nhưng bài học về lòng dũng cảm và tình yêu cuộc sống thì vẫn còn mở ra phía trước. Tôi sẽ cố gắng học tập thật giỏi để không phụ lòng bố mẹ, thầy cô và xứng đáng với danh hiệu một công dân nước Việt Nam trong thời kỳ kỷ nguyên vươn mình, như chính những đóa hoa dâu da xoan vẫn kiên cường nở trắng giữa cái nắng hè gay gắt, tỏa hương thơm ngát cho đời.

Phạm Chúc An – HS Lớp 6A10 – Năm học: 2025 - 2026
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 35 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh

Tin video