Hà Nội ngày tháng tư
Hà Nội tháng tư là một mảng màu đặc biệt trong bức tranh bốn mùa của thủ đô. Không còn cái giá lạnh căm căm của mùa đông, cũng chưa chạm đến cái nắng gắt gỏng của mùa hè, tháng Tư đến như một lời tự sự dịu dàng, đánh dấu khoảnh khắc giao mùa đầy xao xuyến.
Nếu phải chọn một biểu tượng cho Hà nội tháng Tư, chắc chắn đó là hoa loa kèn. Người ta vẫn gọi đây là hoa “báo hiệu mùa sang”. Khắp các nẻo đường,trên nhưng con phố quen thuộc như Phan Đình Phùng, Thụy Khuê hay Giảng Võ, những chiếc xe đạp chở đầy những bó loa kèn trắng muốt, xanh mướt cứ lững thững trôi đi.
Sắc trắng ấy không phô trương, không rực rỡ nhưng lại có sức hút lạ kì. Nó mang đến cho Hà Nội một vẻ đẹp thanh tao, bình yên đến lạ. Tháng Tư, Hà Nội bước vào những ngày “ nắng chưa nồng, gió chưa gắt “. Bầu trời cao và xanh hơn, những tia nắng đầu mùa vàng óng như mật ong rót xuống những nếp nhà cổ kính.

Đặc biệt nhất là những ngày cuối xuân, khi những cây sấu già trên phố bắt đầu trút lá. Cả một vỉa hè được nhuộm vàng bởi thảm lá rụng, tạo nên khung cảnh lãng mạn chẳng kém gì mùa thu. Bước chân đi trên thảm lá khô, nghe tiếng xào xạc dưới chân, người ta bỗng thấy lòng mình nhẹ bẫng.
Hà Nội tháng Tư dường như cũng khiến con người ta muốn sống chậm lại một chút. Sáng sớm thong dong đi dạo quanh Hồ Gươm, hít hà mùi hương của đất trời khi sương sớm còn chưa tan hết. Chiều tà, ngồi nép mình trong một quán cà phê nhỏ ở phố cổ, ngắm nhìn dòng người qua lại và thưởng thức cái không khí mát mẻ, dễ chịu của những buổi chiều lộng gió.
Hà Nôi tháng Tư ngắn ngủi lắm, đôi khi chỉ là vài tuần lễ thoáng qua rồi vụt mất. Nhưng chính cái sự ngắn ngủi ấy lại khiến người ta thêm trân quý. Trân quý sắc trắng của hoa loa kèn, trân quý những cơn gió mát lành, trân quý một khoảng trời bình yên giữa lòng thành phố ngàn năm văn hiến.
“ Hà Nội tháng Tư không chỉ là thời tiết, mà còn là một trạng thái cảm xúc-nơi sự dịu dàng lên ngôi trước khi nhường chỗ cho cái nóng oi của mùa hạ”.