Trang chủ Tin tức - sự kiện

Hai ngôi nhà yêu thương

15/04/2026

Hai ngôi nhà yêu thương.

Người ta thường nói: “Nhà là nơi để về!”. Còn đối với tôi, tôi thấy mình rất may mắn vì có tận hai ngôi nhà tràn đầy tình yêu thương. Đó là nhà bà nội và nhà ngoại của tôi, nơi nào cũng có rất nhiều kỷ niệm vui vẻ.

Vì bố tôi đi công tác xa nhà, nên từ nhỏ đến giờ tôi sống ở nhà bà ngoại cho thuận tiện việc đi học và công việc của mẹ. Ngôi nhà này có 3 tầng, tuy hơi cũ một chút nhưng lúc nào cũng ấm áp và tràn đầy tiếng cười. Mỗi khi đi học về, tôi luôn có những bữa cơm ngon lành của bà chờ sẵn. Ông ngoại tôi là người ít nói nhưng lại rất vui tính. Thỉnh thoảng ông lại pha trò làm cho tôi và em cười đau cả bụng. Ông bà cũng là người đưa đón hai chị em tôi mỗi buổi chiều tan học.

Vừa về đến cửa là hai chú mèo đen và trắng đã chạy ra đón chúng tôi. Chúng cứ cọ đầu vào chân tôi rồi kêu “meo meo” nghe rất thích. Tầng 1 là phòng khách và phòng bếp. Ở phòng khách có bộ bàn ghế gỗ và chiếc sập gụ có hoa văn rất đẹp. Phòng ngủ của tôi và em ở tầng 2, nằm cùng tầng với phòng của mẹ và ông bà. Phòng tôi được sơn màu kem, mỗi chị em có một chiếc giường và bàn học riêng để tự lập hơn. Điều tôi thích nhất ở nhà ngoại là khoảng sân có hồ cá. Lúc rảnh rỗi, tôi thường ra cho cá ăn và ngắm chúng bơi tung tăng. Trong sân còn có cây khế ngọt lâu đời, đến mùa quả sai trĩu cành. Ngoài ra còn có chú chó đen béo múp míp lúc nào cũng thích chạy theo chúng tôi để chơi bắt bóng.

Nếu nhà bà ngoại là nơi tôi ở hằng ngày thì nhà bà nội là nơi tôi luôn háo hức chờ đợi để về thăm vào cuối tuần hoặc lễ Tết. Nhà nội gần cầu Long Biên. Mỗi lần xuống nhà bà nội chúng tôi thường đi qua con đường Thanh Niên, được mệnh danh là con đường lãng mạn và đẹp nhất Hà Nội, nằm giữa hồ Tây và hồ Trúc Bạch. Con đường mang vẻ đẹp yên bình với hàng cây xanh mát, rợp bóng

Không có mô tả ảnh.

Ở nhà bà tôi có thể nhìn thấy những con tàu chạy qua. Tiếng còi tàu vang lên, hòa cùng âm thanh "xình xịch, xình xịch" rộn rã khi bánh xe chạy trên các thanh ray cũ. Âm thanh này tạo nên nhịp điệu quen thuộc, một phần không thể thiếu của thủ đô Hà Nội.

Bà nội tôi hiền lắm. Bà có dáng người đậm đà, nhìn rất phúc hậu. Mỗi lần thấy xe bố mẹ dừng ở cổng, bà lại chạy ra ôm chầm lấy hai chị em rồi khen chúng tôi mau lớn. Ở nhà nội, tôi thích nhất là được cùng bà ra vườn nhặt trứng của đàn gà ông bà nuôi, hái những quả khế ngọt chín mọng. Đàn gà ở nhà bà được chăm sóc cẩn thận nên chú nào chú nấy béo múp, bộ lông mượt mà. Những chú gà trống choai vươn những cái mào đỏ chót gáy te te.

Vào mỗi mùa hoa bưởi mùi thơm hoa thơm ngát bay khắp cả khu vườn và ngôi nhà. Những bữa cơm ở nhà nội rất nhiều món ngon, bà thường nấu nhiều món tôi yêu thích. Cả gia đình vừa ăn vừa nói chuyện rất vui vẻ.

Tuy hai ngôi nhà ở hai nơi khác nhau nhưng nơi nào cũng tràn ngập tình yêu thương. Một bên là ông bà ngoại chăm sóc tôi từng bữa ăn giấc ngủ, một bên là bà nội với những món quà ngọt ngào. Cả hai nơi đều là tổ ấm giúp tôi khôn lớn mỗi ngày.

Tôi tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ và nghe lời ông bà, bố mẹ. Sau này dù có lớn lên và đi đâu xa, tôi vẫn sẽ luôn nhớ về hai ngôi nhà thân yêu và những kỷ niệm đẹp đẽ bên ông bà.

Đoàn Lâm Anh - HS lớp 6A2 - Năm học 2025-2026
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 7 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh

Tin video