Trang chủ Trang chủ

Khi chú chim nhỏ tìm thấy nẻo về

13/02/2026

“Đường về nhà đôi khi chỉ bắt đầu từ một cơn gió rất khẽ, đủ làm lay động điều ta tưởng mình đã thuộc lòng nhưng lại vô tình lãng quên.”

Không khí Tết len lỏi qua từng khung cửa. Ngoài đường, xe cộ tấp nập ngược xuôi; ngoài chợ, đào thắm mai vàng đua nhau khoe sắc. Tiếng cười nói xôn xao, tiếng mặc cả rộn ràng cùng gương mặt háo hức của trẻ thơ trong tà áo mới khiến xóm nhỏ bừng lên sức sống. Thế nhưng, trong căn nhà cuối phố, tôi vẫn ngồi lặng câm trước màn hình máy tính, đeo tai nghe, mải mê hoàn thành bộ phim cho dự án tốt nghiệp như thể tách biệt hoàn toàn với thế giới ngoài kia.

“Tết này về nha con, bố mẹ đợi.” – Dòng tin nhắn của bố mẹ vẫn nằm đó, im lìm trên màn hình điện thoại. Tôi đọc, rồi lặng lẽ để đó. Dòng chữ “Đường về nhà” xuất hiện ngay cảnh đầu phim, và tôi cũng chẳng rõ mình đang kể câu chuyện của nhân vật An Nhiên… hay đang kể về chính bản thân mình.

Trong phim, An Nhiên vừa trở về Việt Nam sau một năm học tập tại nước ngoài. “Du học sinh nhà tôi đấy!” – bố mẹ cô không giấu nổi niềm tự hào khi khoe con với bà con lối xóm. Thế nhưng, trong bữa cơm đoàn viên, đáp lại sự mong mỏi của người thân chỉ là những câu trả lời hờ hững, chống đối. “Bên đó lạnh lắm hả con?” - “Dạ, cũng bình thường thôi ạ.” Cô cắm cúi vào bát cơm, tuyệt nhiên không ngước nhìn bố dù chỉ một lần. Những ngày sau đó, An Nhiên thấy khó chịu với tiếng gà gáy sớm, với mùi thuốc bắc mẹ hầm gà, và cả sự quan tâm có phần "quá mức" của mọi người. Trong mỗi bữa ăn, cô đeo tai nghe chống ồn như để dựng lên một bức tường ngăn cách. Có lẽ, cô đã quá quen với cuộc sống độc hành, tự quyết định mọi thứ và sợ cảm giác phải quay lại làm “đứa con nhỏ” trong vòng tay bố mẹ.

Một buổi sáng, cô mở cửa sổ và bắt gặp hình ảnh chim mẹ đang kiên nhẫn dạy chim non tập bay. Chú chim nhỏ đập cánh loạng choạng, rơi xuống rồi lại cố vươn mình lên. Mẹ đứng phía sau cô, nhẹ nhàng thủ thỉ: “Chim lớn rồi cũng bay đi thôi… nhưng chiều vẫn tìm về tổ ngủ đó con.” An Nhiên chỉ khẽ đáp “dạ” một cách vô hồn rồi khép cửa lại, nhốt mình vào công việc.

Tôi viết đến đoạn đó thì vô thức tháo tai nghe. Ngoài cửa sổ, một chú chim nhỏ vừa đậu xuống rồi vụt bay đi. Không hiểu sao, lòng tôi chợt chùng xuống một nhịp đau đáu.

Mạch phim tiếp tục với cảnh An Nhiên lục tìm tập tài liệu bị thất lạc. Tài liệu chẳng thấy đâu, nhưng cô tình cờ bắt gặp một cuộn phim cũ. Mở ra, cô bàng hoàng nhận thấy căn phòng của mình suốt một năm qua vẫn được bố mẹ dọn dẹp mỗi tháng, mọi thứ vẫn vẹn nguyên như ngày cô rời đi.

“Con Nhiên thích ăn cá lắm, ông quay nồi cá kho này gửi cho nó xem nhé.” – Giọng mẹ vang lên trong cuốn phim khiến cô khựng lại.

“Bà chụp lại tin nhắn này đi, hôm qua nó mới dạy tôi dùng điện thoại mấy phút.” – Đó là tin nhắn đầu tiên bố gửi sau ngày cô xa nhà. Dòng chữ không dấu hiện lên: “Con gai an uong day du nhe.”

Ngón tay An Nhiên run rẩy. Cô mở điện thoại, lục lại danh sách tin nhắn: tất cả đều đã bị cô đưa vào chế độ “không làm phiền” từ rất lâu. Cô không khóc ngay, nhưng lồng ngực thắt lại đến nghẹt thở. Lần đầu tiên cô tự hỏi, suốt một năm qua mình đã làm gì, và vì sao chưa từng một lần hỏi: “Bố mẹ có khỏe không?”. Tối đó, cô đi dạo quanh sân, thấy chú chim nhỏ ban sáng đã nằm gọn trong đôi cánh bảo bọc của chim mẹ. Ông hàng xóm khẽ khàng bảo: “Chú chim kia còn biết tìm về tổ, huống chi là con người, con nhỉ?”. An Nhiên chỉ biết mỉm cười lặng lẽ, ngước nhìn bầu trời sâu thẳm.

“Nay bố mẹ ra chợ mua được cành đào đẹp lắm, con xem này!” – Tôi vừa trò chuyện với bố mẹ qua điện thoại được vài phút. Những tin nhắn từ mấy tuần trước tôi vẫn chưa trả lời vì mải mê hoàn thành dự án. Nhưng không hiểu sao khi dựng cảnh phim này, lòng tôi nặng trĩu. Tôi giống An Nhiên: khi ở nhà thì có bát canh măng nóng hổi, có nồi bánh chưng thơm nức; còn khi ở thành phố, những món ăn ấy trở nên xa xỉ lạ thường vì tôi quá bận… hay vì tôi đã quá vô tâm?

Trong phim, cao trào ập đến khi An Nhiên thức dậy nhưng không thấy bóng dáng bố mẹ. Trên bàn là lá thư ngắn ngủi: “Bố mẹ lên thành phố một thời gian. Sợ làm phiền con.” Cô chạy vào phòng, tủ quần áo trống trơn. Mở tủ lạnh ra, thức ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng, toàn những món cô yêu thích. Hỏi thăm hàng xóm, cô mới bàng hoàng biết bố bị bệnh đã lâu nhưng luôn giấu kín vì sợ cô lo lắng.

Tai cô ù đi, mọi thứ mờ nhòe trong nước mắt. Cô gọi điện liên hồi nhưng không ai bắt máy. Mâm cơm thịnh soạn vẫn dành cho ba người, loa vẫn phát bản tin thời sự ầm ĩ, nhưng chỉ còn mình cô giữa gian nhà trống trải. Cuối phim, màu phim từ rực rỡ của hoa đào chuyển sang tông màu lạnh lẽo, u tối. Lần đầu tiên An Nhiên biết sợ. Không phải sợ cô đơn, mà sợ rằng nếu lần này không kịp, cô sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội nói lời xin lỗi. Cô hiểu ra: có những thứ tưởng như luôn ở đó, nhưng chỉ cần ta chậm một bước, sẽ mất đi mãi mãi.

Tiếng gõ phím ngưng bặt. Máy tính đã tắt, tai nghe đã tháo, nhưng tôi vẫn bị ám ảnh bởi cái kết mình vừa viết ra. Cuộc gọi từ “Nhà yêu” lại vang lên. Tôi nhìn điện thoại, muốn nhấc máy nhưng lòng đầy run rẩy.

Ngày tốt nghiệp, bộ phim kết thúc trong sự im lặng bao trùm cả khán phòng. Tôi đứng trên sân khấu, nắm chặt vạt áo cử nhân, không dám nhìn xuống vì sợ đối diện với chính câu chuyện của mình. Thế rồi, tôi thấy bố mẹ ở cuối khán phòng. Mẹ mặc chiếc áo len cũ, bố chống gậy, dáng lưng đã còng hơn trước rất nhiều. Ánh mắt họ vẫn ấm áp như ngày tôi còn bé thơ.

Màn hình phía sau hiện lên dòng chữ: “Thương gửi chú chim bé nhỏ của ba mẹ… Bố mẹ không sợ con bay xa, chỉ sợ một ngày con quên mất đường về. Đôi cánh của con dù kiên cường đến đâu cũng đừng gồng mình trước giông bão. Nếu mệt quá hãy về nhà, đừng cố chịu đựng một mình con nhé!”

Tôi không còn nghe rõ phần sau nữa vì nước mắt đã nhòa đi. Tôi chợt nghĩ, nếu hôm nay họ không đến thì sao? Nếu một ngày tôi quay về mà không còn ai đợi nữa thì sao? Tôi buông micro, chậm rãi bước xuống sân khấu. Khi chạm vào tay bố, tôi giật mình vì bàn tay ông gầy và lạnh hơn tôi tưởng.

“Con xin lỗi…” – tôi nghẹn ngào. Bố mẹ không trách móc, chỉ ôm lấy tôi vào lòng. Sự bao dung ấy khiến tôi bật khóc như một đứa trẻ.

Đêm giao thừa, tôi đứng trước hiên nhà cũ, ngắm pháo hoa rực rỡ trên bầu trời. Bên mái hiên, chú chim nhỏ đã nằm yên bình trong tổ ấm. Nhìn bố mẹ đang râm ran trò chuyện bên ánh đèn vàng ấm áp, nhìn chiếc bánh chưng méo mó mình vừa gói sáng nay, tôi chợt hiểu ra: Điều đáng sợ nhất không phải là đi xa, mà là khi muốn quay về lại chẳng còn ai đứng đợi.

Tôi bước vào nhà. Lần đầu tiên sau bao năm, tôi không còn thấy ngột ngạt. Vì tôi biết mình vẫn còn kịp. Và chỉ cần còn nghe được câu: “Con về rồi à?”, thì đời này tôi vẫn còn một bến đỗ bình yên.

“Điều hạnh phúc nhất trên đời không phải là đi được bao xa, mà là khi quay đầu lại… vẫn còn một mái hiên sáng đèn đợi ta về.”

Nguyễn Trần Trà My - 9A1
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 200 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh