Chưa bao giờ tôi thấy buổi sáng đến nhanh và đầy hứng khởi như vậy. Đồng hồ mới điểm 6 giờ mà trái tim tôi đã nhộn nhịp lạ thường, bởi hôm nay không chỉ là một ngày đến trường — đó là ngày hội văn hoá dân gian “Về miền di sản”, nơi mỗi bước chân dường như đều chạm vào những giá trị cổ truyền đang chờ được khám phá.

Hằng năm, vào dịp gần Tết, nhà trường lại tổ chức lễ hội với một chủ đề mới lạ, mang đậm sắc màu truyền thống. Năm nay, “Về miền di sản” như một lời mời gọi chúng tôi trở về với cội nguồn văn hoá, khám phá những giá trị tinh hoa của dân tộc. Tôi cùng lớp mình thuộc đội Phú Thọ, đảm nhiệm gian hàng bán đồ ăn truyền thống.

Chỉ cần bước qua cổng trường, tôi đã thấy niềm háo hức trào dâng trong lòng. Không khí xuân phủ khắp sân trường: những cành đào hồng rực rỡ, chậu quất trĩu quả, tiếng nhạc Tết lan tỏa khắp không gian — tất cả như báo hiệu mùa xuân đã thật sự ghé đến.
Tại gian hàng, mọi người tất bật mà vui vẻ. Bạn thì cắt nem chua, bạn đập đá lạnh, vài người khác chuẩn bị milo dầm. Dù gian hàng nhỏ xíu, nhưng tràn ngập tiếng cười và tinh thần làm việc hăng say. Tôi và một người bạn được giao nhiệm vụ cầm thực đơn đi “chào hàng” từng lớp để quảng bá gian hàng. Với một đứa hướng nội như tôi, việc đứng trước mọi người giới thiệu khiến tôi thật sự ngại ngùng. Có lúc bị từ chối, hai đứa chỉ biết nhìn nhau cười – vừa xấu hổ, vừa thấy buồn cười. Những khoảnh khắc ấy – nhỏ thôi – thế nhưng lại trở thành những kỷ niệm ngọt ngào khó quên của tuổi học trò.

Khi công việc bán hàng kết thúc, chúng tôi cùng nhau đi xem văn nghệ, hát karaoke và chụp ảnh lưu niệm. Sân trường trở thành một không gian văn hoá rực rỡ sắc màu, mỗi lớp đều mang đến những tiết mục đặc sắc và những gian hàng đầy sáng tạo. Điểm nhấn của lễ hội có lẽ là trận chung kết kéo co, phần thi khiến cả sân trường như “vỡ òa” trong tiếng hò reo cổ vũ. Đó không chỉ là cuộc tranh tài về sức mạnh, mà còn là biểu tượng của tinh thần đoàn kết. Dù thắng hay thua, các lớp vẫn dành cho nhau những tràng pháo tay và lời động viên nồng hậu. Chính sự gắn bó ấy đã tạo nên ý nghĩa trọn vẹn của ngày hội.
Điều khiến tôi trân trọng nhất không phải là bán được bao nhiêu món hay lớp nào giành giải nhất, mà là hình ảnh các bạn cùng nhau hợp tác, sẻ chia và vui cười, trong không khí rộn ràng của mùa xuân. Tôi cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của tinh thần tập thể, của tình bạn và những năm tháng học trò đẹp đẽ đang dần trôi.