Trang chủ Trang chủ

"Bữa cơm chiến sĩ" qua câu chuyện mẹ kể

13/04/2026

“BỮA CƠM CHIẾN SĨ ” Qua câu chuyện mẹ kể

Từ khi còn nhỏ, em đã được nghe bà và mẹ kể rất nhiều về những câu chuyện của cuộc sống, về giá trí truyền thống tốt đẹp của gia đình Việt Nam. Trong mỗi câu chuyện đều chứa đựng những giá trị riêng cho em cảm nhận được tình yêu thương, giáo dục, và sự biết ơn.

Trong những câu chuyện ấy, điều khiến em nhớ và ấn tượng sâu sắc nhất chính là câu chuyện mà mẹ em kể về bữa cơm tập thể khi mẹ em tham gia huấn luyện trong môi trường quân đội, giúp em hiểu hơn về tinh thần đoàn kết, sự yêu thương, gắn bó và sẻ chia của những người lính bộ đội cụ Hồ.

Cách đây khoảng hơn 10 năm trôi qua, khi em mới tròn một tuổi rưỡi, mẹ đã phải tạm xa em và gia đình để tham gia huấn luyện quân sự suốt ba tháng dài trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Nhưng khi qua lời kể của mẹ, em cảm thấy như đó là quãng thời gian đẹp và nhiều kỷ niệm nhất thời quân ngũ, đặc biệt là những bữa cơm nơi thao trường tuy giản dị nhưng chan chứa tình yêu thương, giúp mẹ em vơi đi nỗi nhớ nhà.

Em ngồi chăm chú lắng nghe mẹ kể: “ Vẫn nhớ cái trưa hè hôm ấy, dưới cái nắng oi ả của mùa hạ, bóng dáng các nữ quân nhân với mái tóc búi gọn, đầu đội mũ Kê-pi với tấm lưng ướt đẫm mồ hôi. Là một nữ chiến sĩ mới, mẹ không tránh khỏi sự bỡ ngỡ và có chút e dè khi bước vào môi trường mới. Khi tiếng kẻng báo ăn vang lên, mọi người nhanh chóng tập trung về nhà ăn. Cũng chính tại bếp ăn này đã để lại cho mẹ em cả một bầu trời kỉ niệm mà có lẽ cả đời này mẹ cũng chẳng thể nào quên. Tại bếp ăn ấy, mẹ gặp những con người mà mẹ chẳng hề quen biết, mọi người đến từ những đơn vị khác nhau: Người cao có, người gầy có, người thì hoạt bát, vui vẻ, cũng có người lại rụt rè, ít nói…thế nhưng tất cả mọi người đều có một điểm chung - đều cùng nhau ngồi đây, ăn cơm trong không gian của bếp ăn tập thể này. Mẹ em ngồi xuống giữa những con người xa lạ mà có chút ngại ngùng, bỡ ngỡ. Nhưng rồi chỉ một lúc sau, với vài câu hỏi thăm về đơn vị công tác và cuộc sống gia đình, khoảng cách giữa mọi người dường như đã xích lại gần nhau hơn. Bữa cơm lính đầu tiên có chút khác lạ với bữa cơm gia đình -vẫn là những món ăn rất đỗi đời thường mà mẹ thường ăn ở nhà, nhưng không khí lại khác hẳn. Lúc ấy, những món ăn bình dị bỗng trở nên ngon lạ thường, không phải vì nó được nấu bởi những nguyên liệu đắt đỏ,hiếm có, mà là vì chính khoảnh khắc ấy, mẹ đã cảm nhận được thứ tình cảm đặc biệt, là sự ấm áp, gần gũi, là tình thương giữa những người bạn, người đồng chí xa lạ với nhau.

Những ngày tiếp theo, bữa cơm tập thể dần trở thành một phần thân thuộc trong cuộc sống huấn luyện. Sau những giờ huấn luyện căng mình trên thao trường, khi nắng chiều dần dịu xuống cũng là lúc những nữ quân nhân như mẹ trở về doanh trại với bộ quần áo lấm lem bùn đất và ướt đẫm mồ hôi nhưng chẳng ai tỏ ra mệt mỏi mà vẫn vui vẻ, cười đùa. Bỏ lại sau lưng những bước chân hành quân, những động tác điều lệnh nghiêm trang, mọi người lại cùng nhau xuống căn bếp của đơn vị, mỗi người một việc để kịp bữa cơm chiều. Người vo gạo, người nhặt rau, người nhóm bếp, tiếng cười nói xen lẫn tiếng xoong nồi, tiếng dao thớt tạo nên một không khí ấm áp, gần gũi làm cho khu bếp vốn tẻ nhạt, đơn sơ bỗng chốc trở nên đông đúc, náo nhiệt lạ thường.

Những bữa cơm được chuẩn bị không cầu kỳ, nhưng lại mang đậm hương vị gia đình. Đó có thể là bát canh rau xanh thanh mát, đĩa trứng rán vàng ươm, món cá kho đậm đà hay đơn giản là đĩa rau muống luộc chấm nước mắm. Những món ăn quen thuộc ấy không chỉ là lời động viên, là phần thưởng cho những nỗ lực, cố gắng của mọi người trong đơn vị, mà còn gợi lại hương vị đầy thân thương của bữa cơm nhà. Khi mâm cơm được sắp lên, tất cả cùng quây quần bên nhau, không còn khoảng cách, không còn sự khác biệt. Những nữ quân nhân mạnh mẽ, can trường, giây phút này lại trở nên dịu dàng, đảm đang. Chính những khoảnh khắc ấy đã họa nên một nét đẹp rất riêng, nét đẹp của người phụ nữ trong quân đội vừa kiên cường, vừa ấm áp và đầy yêu thương.

Những bữa cơm nơi doanh trại vì thế không chỉ đơn thuần là để ăn no, mà còn là nơi nuôi dưỡng tình cảm, tiếp thêm động lực để mọi người vững vàng hơn trong nhiệm vụ. Đối với mỗi nữ quân nhân, đó luôn là những khoảnh khắc đáng nhớ, đong đầy nghĩa tình đồng chí, đồng đội như một gia đình trong môi trường quân ngũ. Qua từng bữa ăn như thế, mẹ em dần quen với nhịp sống nơi đây. Những con người ban đầu chưa quen biết nhau, giờ đã trở nên thân thiết. Mọi người không chỉ là những người đồng chí,mà còn là những người bạn, người thân. Mỗi bữa cơm lại là một cơ hội để mọi người hiểu nhau hơn, chia sẻ nhiều hơn về công việc, nhiệm vụ và cả những tâm tư rất đỗi đời thường. Có người kể về những chuyến công tác xa, có người nói về gia đình ở quê nhà, có người lại chia sẻ những khó khăn trong công việc.

Thời gian trôi qua thật nhanh khóa huấn luyện cũng đã kết thúc, ai cũng có những cảm xúc riêng. Mọi người chuẩn bị trở về đơn vị của mình để tiếp tục với công việc và nhiệm vụ mới. Ngày cuối cùng của khóa huấn luyện, mọi người được nghỉ sớm để chuẩn bị đồ dùng tư trang cá nhân và có buổi liên hoan chia tay của khóa huấn luyện. Trong buổi liên hoan, không khí có phần trầm lắng hơn. Mọi người vẫn ngồi bên nhau như mọi khi, vẫn những món ăn quen thuộc, nhưng trong lòng ai cũng hiểu, đây sẽ là lần cuối mọi người được quây quần đông đủ như thế !”.

Những tháng ngày trong quân ngũ sẽ là những kỉ niệm đẹp mà mẹ em luôn trân trọng mãi mãi, và hơn cả, bữa cơm ấy không chỉ đơn thuần là bữa cơm của những tháng ngày vất vả huấn luyện trong quân ngũ, mà còn là bữa cơm của tình đồng đội, nghĩa tình người lính. Một bữa cơm mang lại cảm giác ấm áp, thân thương và đủ đầy như chính bữa cơm của gia đình.

Qua câu chuyện của mẹ, em càng hiểu hơn của những ngày tháng trong quân ngũ về tình đồng chí, đồng đội. Bữa cơm giản dị ấy đã sưởi ấm tâm hồn người lính, tiếp thêm sức mạnh để những người lính bộ đội cụ Hồ vượt qua mọi khó khăn để hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ. Đối với em, đó không chỉ là một kỷ niệm đẹp của mẹ mà còn là bài học sâu sắc về tình yêu thương, sự sẻ chia và lòng biết ơn. Em sẽ luôn ghi nhớ và cố gắng học tập rèn luyện, để xứng đáng với truyền thống gia đình đã vun đắp qua bao thế hệ.

Lê Huyền My - HS Lớp 6A2 - Năm học 2025-2026
Đánh giá:
Tổng số điểm của bài viết là: 4/5 trong 1731 đánh giá
Chia sẻ:

Văn bản mới

Thư viện ảnh

Tin video