Sau ngày hôm ấy, tôi quyết định nhìn lại bản thân, định hình lại tính cách của mình. Tôi quyết định tham gia vào đội tuyển bóng rổ của trường. Tôi tạo dựng lên nhiều mối quan hệ. Tôi nhận thấy trường học không không quá nhàm chán như trước nữa. Mỗi ngày đến trường với tôi quả thật đúng là một ngày vui…
Vài năm trước, tôi may mắn được tặng 100 vé mời xem vở diễn về Bác Hồ và đại tướng Võ Nguyên Giáp ở nhà hát chèo thành phố. Lớp có 50 học sinh, vậy là đủ vé mời cho cả phụ huynh đưa con đến xem. Nghe nói đến xem chèo thì học sinh không hào hứng bằng xem phim nhưng khi từ nhà hát chèo bước ra, ai cũng xuýt xoa khen hay, xúc động
Ngắm nhìn khung cảnh toàn sân trường, tôi không chỉ thích bởi những bóng cây xanh mát, những khu giành cho học sinh vận động, vui chơi mà còn đặc biệt thích sân bóng rổ vì đó là môn thể thao tôi vô cùng đam mê
Mọi khi, cứ mỗi lần nhìn vào đóa phượng đỏ, tôi lại nghĩ về ngày mình trở lại mái trường, nhưng năm nay thì lại khác, bất giác tôi lại nghĩ tới các em - những cô, cậu bé “2k9” chuẩn bị bước vào chung một ngôi trường với chúng tôi.
Có lẽ không phải một mình tôi có ý nghĩ :“Chắc lại toàn phải nghe diễn thuyết không thôi” nhưng có đi rồi mới biết những ý nghĩ ấy là quá....sai, sai hoàn toàn, sai 99.9%
Để có được chuyến đi như vậy, con xin cảm ơn cha mẹ đã luôn yêu thương và đồng hành cùng chúng con, cảm ơn cô giáo chủ nhiệm luôn “đẩy” chúng con vào thực tế, vào các công việc để chúng con trở nên năng động hơn
Khi màn đêm vừa buông xuống là lúc đêm gala bắt đầu. Những tiết mục nhảy flashmob với vũ đạo không thể chê của các đội. Mỗi đội lại có một phong cách riêng, đội thì chế lời cho hợp với khẩu hiệu, và hơn thế là tinh thần đồng đội của họ đẩy lên cao vút khi cả lời bài hát có cả tên thầy phụ trách đội đó nữa, thật sáng tạo biết bao